Vụ Bắt Giữ Tổng Thống Venezuela: Không Phải Một Sự Kiện - Mà Là Một Cột Mốc Của Chu Kỳ Đổ Vỡ Trật Tự Thế Giới Như Đã Thông Báo Từ Những Vì Sao | Vashna Thiên Kim
Việc bắt giữ một nguyên thủ đương nhiệm của một quốc gia có chủ quyền, đưa ra xét xử theo hệ thống pháp lý của một nước khác, bằng sức mạnh quân sự đơn phương mà không cần sự đồng thuận thực chất từ bất kỳ các cơ chế đa phương nào đang tồn tại, không còn là một “sự kiện”. Nó là một tiền lệ nguy hiểm đã chính thức đập tan trật tự quốc tế. Thế giới, trong chu kỳ này, đang quay ngược về trạng thái của kỷ nguyên phong kiến, nhưng với súng máy, tên lửa và hệ thống truyền thông hiện đại.
Cột Mốc Của Chu Kỳ Đổ Vỡ Trật Tự Thế Giới
Nếu chúng ta còn nhớ, trong bài viết tháng 04/2024 “Những thiên tượng lạ nguy hiểm ảnh hưởng đến Trật tự & Thế cuộc thế giới”, Tôi đã chia sẻ về mốc mở chu kỳ, tạo dấu kích hoạt cho chu kỳ 9 năm mà trật tự thế giới sẽ liên tục đứt gãy từng lớp. Tại thời điểm đó, nhận thức được tình tình cấp bách, tôi đã viết ra lưu ý những thiên tượng lạ nguy hiểm ảnh hưởng đến thế cuộc và trật tự thế giới trong chu kỳ tới và ảnh hướng của chúng lên đại đồng.
Những chuyển động lớn của các hành tinh đã liên tục kích hoạt các điểm liên quan đến quyền lực quốc gia, chủ quyền, tài nguyên và xung đột hệ thống trong nhiều bản đồ tập thể. Những gì đang diễn ra chỉ là sự hiện hình vật chất của một chu kỳ đã được tích tụ.
Nhìn từ khung đó, câu chuyện Venezuela hôm nay không còn là một “sự cố đơn lẻ”. Nó giống một biểu hiện vật chất của cùng một dòng năng lượng: khi luật lệ chung suy yếu, hành động cưỡng chế sẽ xuất hiện nhanh hơn lời phản đối; và khi thông tin bị đảo chiều, thế giới buộc phải đối diện với những khoảnh khắc “vỡ mộng” rất tập thể.
Hôm nay, ngày 05/01/2026 theo giờ Mỹ, phiên tòa đầu tiên tại New York dành cho ông Maduro và bà Flores đã diễn ra chớp nhoáng trong vỏn vẹn 30 phút. Một phiên tòa ngắn đến mức nó giống một thủ tục hợp thức hóa hơn là một tiến trình xét xử đúng nghĩa.
Chỉ một ngày trước đó, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, Guterres lên tiếng bày tỏ “quan ngại sâu sắc” về chiến dịch quân sự của Mỹ và việc bắt giữ một tổng thống đương nhiệm. Ông nhắc lại những nguyên tắc quen thuộc, luật pháp quốc tế, chủ quyền quốc gia, nền tảng của hòa bình và an ninh toàn cầu.
Và rồi, không có gì hơn thế. Những phát biểu theo đúng trình tự. Những câu chữ đúng quy cách. Một phản ứng cho thấy giới hạn thực sự của United Nations và United Nations Security Council trong thời điểm hiện tại.
Tôi theo dõi sát sự kiện này mấy ngày qua, và đến hôm nay, cũng muốn chia sẻ lại câu chuyện này không phải dưới lăng kính tin tức, mà dưới góc nhìn của chu kỳ chiêm tinh. Sự kiện này, là một điểm nổ để khơi mào cho những chuỗi sự kiện tiếp theo. Khi bài dự báo 2026 được phát hành, chúng ta sẽ rõ hơn về bản đồ của năm nay. Nhưng trước hết hãy nhìn lại những điều đã được cảnh báo từ 2 năm trước, cũng như hệ quả dài hạn mà nó đang mở ra.
Bài đăng về việc bắt tổng thống Venezuela - ông Maduro và bà Flores, được đăng trên MXH Truth Social. Nguồn: Báo Đại Biểu Nhân Dân
Một tiền lệ đã được thiết lập - Và thế giới đang trượt về thời kỳ tiền hiện đại
Việc bắt giữ một nguyên thủ đương nhiệm của một quốc gia có chủ quyền, đưa ra xét xử theo hệ thống pháp lý của một nước khác, bằng sức mạnh quân sự đơn phương mà không cần sự đồng thuận thực chất từ bất kỳ các cơ chế đa phương nào đang tồn tại, không còn là một “sự kiện”.
Nó là một tiền lệ nguy hiểm đã chính thức đập tan trật tự quốc tế.
Một tiền lệ cho thấy luật pháp quốc tế chỉ còn hiệu lực khi nó không cản trở lợi ích của kẻ mạnh. Một tiền lệ cho thấy các thiết chế toàn cầu vẫn tồn tại về hình thức, nhưng đã mất đi năng lực can thiệp thực chất.
Khi luật pháp không còn là khung tham chiếu chung, mà trở thành công cụ được truyền thông diễn giải linh hoạt theo tương quan quyền lực, thì điều bị tổn thương không chỉ là Venezuela, mà là toàn bộ cấu trúc an ninh toàn cầu vốn đã mong manh sau nhiều năm khủng hoảng chồng khủng hoảng. Và điều này cũng là cột mốc kích hoạt sự gia tốc của trạng thái “vô trật tự có kiểm soát” mà thế giới đang bước vào. Ở đó, các quy tắc cũ sẽ tan biến, các thiết chế quốc tế phát biểu theo đúng quy trình nhưng không còn khả năng can thiệp thực chất, và quyền lực thực sự nằm trong tay những bên có đủ vũ khí và dã tâm để sẵn sàng hành động trước.
Thế giới, trong chu kỳ này, đang quay ngược về trạng thái của kỷ nguyên phong kiến, nhưng với súng máy, tên lửa và hệ thống truyền thông hiện đại.
Tiếp theo Venezuela có thể là Đài loan?
Nếu chỉ nhìn bề mặt, câu chuyện được kể xoay quanh Mỹ và Venezuela. Nhưng điều hiện ra rõ ràng hơn cả, lại là Trung Quốc.
Ngay trước thời điểm dinh thự bị đột kích – một chiến dịch khiến hàng chục binh sĩ thiệt mạng – ông Maduro vẫn xuất hiện trong bầu không khí hân hoan của những cái bắt tay ngoại giao với Bắc Kinh. Những hợp đồng hợp tác khai thác dầu mỏ trị giá hàng trăm tỷ đô la được ký kết. Những khoản vay khổng lồ tiếp tục chảy vào Venezuela, như một cánh cửa thoát hiểm cho các quốc gia bị Mỹ cô lập, đồng thời mở rộng ảnh hưởng chiến lược của Trung Quốc ngay sát “sân sau” của Mỹ.
Chỉ ít giờ sau cuộc vui đó, Mỹ hành động. Và hành động rất nhanh. Nhanh đến mức các đoàn ngoại giao nước ngoài vẫn còn hiện diện tại Caracas. Thông điệp ở đây không cần giải mã quá phức tạp: Washington không thể – và sẽ không – chấp nhận việc một đối thủ chiến lược tiến sát khu vực ảnh hưởng cốt lõi của mình, càng không thể để nguồn tài nguyên mà họ khao khát rơi vào tay kẻ khác.
Nếu các cáo buộc nhằm vào ông Maduro thực sự chỉ xoay quanh ma túy hay nhân quyền, thì Mexico vẫn ở đó, Colombia vẫn ở đó, Cuba vẫn ở đó. Nhưng họ không bị động đến. Có lẽ vì họ không nắm giữ thứ mà Mỹ đang cần vào thời điểm này. Điều này, trên thực tế, quá rõ ràng.
Và nó cũng đặt ra một hệ quả rằng, Mỹ đã tạo tiền lệ cho Trung Quốc, đối với Đài loan. Điều mà Trung Quốc khao khát bất lâu nay. Và điều đó tôi tin sẽ diễn ra sớm thôi, rất sớm. Và đó là bước tiếp theo trật tự sụp đổ.
World War III | Và nó đang diễn ra âm thầm
Trong bài viết năm 2024 về chu kỳ 9 năm ảnh hưởng đến thế cục – trật tự thế giới, tôi đã nhấn mạnh rằng các thiên tượng thời điểm đó không phản ánh vài tháng hay một năm, mà là điểm mở chu kỳ. Một chu kỳ mà trật tự cũ sẽ tiếp tục đứt gãy theo từng lớp, chứ không sụp đổ trong một lần.
📍 Chi tiết bài đọc dự báo thiên tượng, mời bạn theo dõi thêm tại LINK BÀI VIẾT
Nói cách khác, sự vận hành của thiên tượng đã đặt khung rằng thế giới đi vào một pha mà “trật tự” không còn vận hành bằng những nguyên tắc đã được mặc định sau Thế chiến II, mà chuyển sang vận hành bằng tiền lệ quyền lực: ai đủ lực thì đặt luật, ai yếu thì bị định nghĩa lại chủ quyền. Venezuela hôm nay là một ví dụ điển hình của “tiền lệ quyền lực” ấy: Mỹ tiến hành một chiến dịch quân sự tại Caracas để bắt Maduro và Flores, đưa về Mỹ, ra tòa liên bang Manhattan; Maduro và Flores đều nhận “không có tội”, Maduro gọi đây là “bắt cóc” và vẫn tự nhận là tổng thống hợp hiến.. Nó là biểu hiện đầu tiên đủ rõ để chúng ta buộc phải nhìn vào sự sụp đổ đang hiển thị ngay trước mắt của một hệ thống đã tồn tại hàng trăm năm qua.
Trong phân tích 2024, phần trọng tâm đầu tiên tôi đưa ra là Thủy tinh nghịch hành trong Bạch Dương (02/04–26/04) gắn với trục Bạch Dương - Thiên Bình, nhấn mạnh chất Aries: cái tôi, quyết định bốc đồng, xung đột, chiến tranh, vũ khí, hỏa hoạn, và đặc biệt là bối cảnh “rung chuyển” vì đi cùng mùa nhật thực.
Aries, trong ngôn ngữ chiêm tinh, là cung của khởi đầu bằng hành động, nơi người ta ưu tiên “làm trước”, còn hệ thống pháp lý/đạo lý (Thiên Bình) sẽ bị kéo theo sau để hợp thức hóa. Và sự kiện Venezuela 2026 đang đúng khuôn mẫu này:
- Hành động quân sự xảy ra trước, rồi đến phiên tòa 30 phút như thủ tục mở màn hợp thức hóa.
- Liên Hợp Quốc/UNSC phản ứng bằng tuyên bố và họp khẩn, nhấn mạnh “tiền lệ nguy hiểm” và vấn đề tính hợp pháp, nhưng về thực tế không chặn được bánh xe sự kiện.
Đây chính là hình thái “Aries thắng Thiên Bình” trong một pha nhất định của chu kỳ, vũ lực thắng chuẩn tắc, ít nhất là trong ngắn hạn.


Nghịch hành và nhật thực không chỉ mang lại nhiễu loạn, mà còn buộc các lớp màn của dối trá và thông tin sai lệch phải rơi xuống, kéo con người vào trạng thái vỡ mộng và đối diện sự thật phũ phàng. Nếu áp vào Venezuela, điều này giải thích vì sao những ngày qua thế giới không chỉ tranh cãi về sự kiện, mà tranh cãi về cách gọi tên sự kiện: đó là “thực thi pháp luật”, hay “xâm lược”, hay “bắt cóc”, hay “giải cứu”; mỗi cách gọi là một cây đinh cắm vào nhận thức, và chiến tranh lúc này không chỉ nằm ở súng ống, mà nằm ở quyền định nghĩa thực tại.
Đây là kỷ nguyên mà thông tin trở thành vũ khí tương đương với lực lượng quân sự, và mỗi bên buộc phải kể một câu chuyện đủ mạnh để đối phương không thể dùng câu chuyện ấy chống lại mình. Khi ngôn ngữ trở thành mặt trận, trật tự sẽ càng khó phục hồi, vì người ta không còn cùng dùng một bộ từ để hiểu thế giới nữa.
Trong chu kỳ này, các hiện tượng chiêm tinh đã tạo nên một bối cảnh rất rõ ràng kèm theo những thông báo quan trọng cho toàn thể, đặt trong một mạch dự báo theo chu kỳ dài, tạo nền cho các biến động sẽ dần mở ra theo từng pha. Cao trào và thoái trào của loài người cứ như vậy sẽ liên tục được chứng kiến nối tiếp nhau. Thực tế từ đầu năm 2024 đến nay những sự kiện tương ứng cũng đã xảy ra liên tiếp, thay đổi dần trật tự toàn cầu cũ. Những cuộc chiến ngày càng bùng nổ ở nhiều ơi, đa phần là giành giật lợi ích và chiếm thị trường, thể hiện trong tái cấu trục địa chính trị - kinh tế.
Nếu nhìn theo logic chu kỳ 9 năm mà tôi đã cảnh báo, sự kiện Venezuela không phải “điểm đầu” mà là một mốc bẻ lái, một thời điểm tiền lệ được phơi ra đủ rõ, khiến những điểm nóng khác bắt đầu mang hình bóng tương lai rõ hơn. Từ dấu hiệu từ các vì sao từ năm 2024, WW-III thực ra đã được kích hoạt từ lâu và thực tế cũng đã minh chứng cho điều này.
Những cuộc chiến và căng thẳng ngày càng tích lũy dù chưa đạt đến điểm nổ, nhưng tiền lệ ngày hôm nay vừa được thiết lập ở Tây Bán Cầu, các câu hỏi lớn sẽ lập tức nổi lên quanh những vùng chiến lược khác: Đài Loan, Greenland, và xa hơn nữa là những điểm nóng mà hiện tại còn chưa nằm trên tiêu điểm truyền thông. Đặc biệt, có một cái tên ít được nhắc đến nhưng lại mang ý nghĩa chiến lược rất sâu trong chu kỳ tiếp theo – đó là Ấn Độ, tôi sẽ chia sẻ kỹ hơn sau này.
Bình an không đến từ trật tự, mà từ khả năng đứng vững
Trong chu kỳ này, điều quyết định không còn là việc ai phát biểu hay ai phản đối, mà là ai giữ được các điểm tựa của tài nguyên, chuỗi cung ứng, tuyến vận tải, dữ liệu và liên minh. Thế giới đang bước vào một bình thường mới nơi “đúng” không còn đủ, “mạnh” mới đủ; và khi luật không còn là nền tảng chung, mỗi quốc gia, mỗi tổ chức, mỗi cộng đồng buộc phải học cách đọc nhịp vận động của thời đại như đọc thời tiết, không để tự ru mình bằng những khái niệm đẹp đẽ trong khi bầu trời đã đổi màu được nữa.
Vì vậy, điều đáng lo ngại nhất của sự kiện này không nằm ở việc một phiên tòa kéo dài 30 phút, hay một bài phát biểu của Liên Hợp Quốc, mà nằm ở chỗ nó cho thấy thế giới đang chuyển sang cơ chế vận hành nơi sức mạnh đi trước luật lệ, và những điều từng được coi là “không thể” đang được biến thành “có thể”, rồi thành “bình thường”.
Khi một dấu mốc tiền lệ quan trọng như vậy được đặt ra, điều duy nhất đáng lưu tâm có lẽ không nên là ai đúng - ai sai trong một vụ bắt giữ cụ thể, mà là ta sẽ chuẩn bị nội lực để thích nghi ra sao với câu hỏi “Chúng ta đang sống trong nhịp vận hành nào của thời đại, và đã chuẩn bị được gì cho nhịp ấy?”
Bởi trong những giai đoạn trật tự còn ổn định, con người có thể dựa vào luật lệ, vào thể chế quốc tế, vào những cam kết được viết ra. Nhưng khi trật tự bắt đầu bị viết lại, những gì tồn tại trên giấy sẽ không còn đủ để bảo vệ sự sống, sự an toàn và phẩm giá; thứ duy nhất còn giá trị là năng lực đứng vững của chính con người trước biến động.
Một lần nữa, tôi muốn chia sẻ với mọi người rằng, chu kỳ này không đòi hỏi những phản ứng bốc đồng hay những lập trường cực đoan, mà đòi hỏi một dạng tỉnh thức khác: khả năng phân biệt đâu là điểm tựa thật, đâu chỉ là nghi thức, đâu là sức mạnh nội tại và đâu chỉ là lớp vỏ trấn an tập thể. Sự bình an trong giai đoạn này không đến từ việc tin rằng thế giới sẽ sớm “trở lại bình thường”, mà đến từ việc hiểu rằng bình thường cũ đã khép lại, và mỗi cá nhân cần đủ nội lực để không bị cuốn trôi khi những cấu trúc quen thuộc tan rã hoặc biến hình.
Vì vậy, từ rất lâu trước đây, tôi đã nhiều lần nhấn mạnh giai đoạn sắp tới không phải là thời của những câu trả lời đơn giản hay những giải pháp tức thời, mà là thời của sự chuẩn bị bền bỉ và thầm lặng. Chuẩn bị cho con người trước, rồi mới đến cộng đồng và quốc gia. Chuẩn bị cho hệ thần kinh đủ vững để không hoảng loạn, cho nhận thức đủ sáng để không bị thao túng, cho sức khỏe thể chất để vững vàng và cho đời sống đủ cân bằng để không đánh mất nhân tính trong cơn lốc quyền lực và sợ hãi.
Những gì tôi đang làm và nỗ lực thực hiện có thể không trực tiếp can thiệp vào các sự kiện địa chính trị đang diễn ra, nhưng đó chính là một tác động gián tiếp mạnh mẽ và lâu dài với mục đích xây dựng những con người có khả năng tự chủ, tự phục hồi và tự định hướng trong một thế giới phân mảnh. Trong một thời đại mà trật tự bên ngoài không còn là chỗ dựa vững chắc, nội lực của mỗi con người sẽ trở thành tuyến phòng thủ đầu tiên và cuối cùng. Và khi đủ nhiều cá nhân đứng vững, một cộng đồng mới có thể hình thành – không phải dựa trên ảo tưởng về quyền lực hay sự bảo trợ, mà dựa trên sự tỉnh thức, trách nhiệm và khả năng sống hài hòa với những chu kỳ lớn đang vận hành.
Chúc cho chúng ta luôn tỉnh táo và nhận thức. Bình an luôn ở cùng tôi và các bạn.



