Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 6
12
04/2026

Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 6

Có những hành trình không bắt đầu từ thiếu thốn, mà lại khởi sinh từ chính sự đủ đầy. Và chính ở nơi tưởng như trọn vẹn nhất, con người lại đối diện với một khoảng trống rất sâu - khoảng trống của việc chưa từng thật sự được là chính mình.

Duyên Khởi Từ Không, Lại Trở Lại Về Với Không

Cô Đơn

Tuổi thơ của tôi là một điều may mắn. Ít nhất, tôi được lớn lên trong một gia đình có cả lòng nhân ái lẫn sự sung túc. Nhưng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bánh xe số phận vẫn luôn biết cách vận hành để trao cho mỗi linh hồn những bài học cần thiết.

Ba mẹ đặt tên tôi là Nguyễn Đỗ Châu Bảo Ngân, một cái tên kết tụ niềm hy vọng của hai dòng họ, với mong ước tôi sẽ mang ánh sáng tri thức và danh dự gia đình đi xa hơn nữa. Gia đình nhỏ của tôi khi ấy cũng ngày càng sung túc hơn. Tôi rời căn nhà nhỏ trong hẻm khi mới bảy tuổi, bắt đầu một cuộc sống đủ đầy, được trao điều kiện để học hành và phát triển toàn diện. Mọi người đều tin rằng tôi sẽ trở thành một bác sĩ tài năng, nối nghiệp truyền thống của gia tộc. Con đường ấy tưởng như đã được định sẵn, trải thảm đỏ, để chờ tôi bước lên.

Nhưng tình yêu lớn, đi kèm theo kỳ vọng lớn. Sinh ra trong một gia đình “con nhà nòi”, tôi mang cả ánh nhìn ngưỡng vọng lẫn áp lực nặng nề của hai họ. Bên ngoài, tôi là cô tiểu thư “ngậm thìa vàng” trong lồng kính, ngoan ngoãn và gương mẫu; bên trong, đó là áp lực thường trực rằng không - được - phép - kém - cỏi.

Tôi vẫn nói, mình không có một tuổi thơ giống bạn bè cùng trang lứa. Không bè bạn, không giao lưu, không rong chơi, không có những buổi chiều thả diều hay những cuốn truyện tranh gối đầu giường. Tuổi thơ của tôi là những trang sách dày, những công thức, những bài tập nâng cao nối tiếp không dứt.

Không biết đó là một món quà hay một kiểu trách nhiệm, tôi có khả năng thiên phú về học. Tôi học rất nhanh. Chỉ cần tập trung một lần, tôi có thể nắm bắt, hiểu và làm lại gần như ngay tất cả, như thể mọi thứ đã có sẵn ở đó vậy. Vì thế mà ba mẹ rất tự hào.

Còn tôi, để đáp lại kỳ vọng của họ, tôi lại lao vào học, vào những cuộc trình diễn năng lực. Tôi luôn đạt thành tích xuất sắc trong hầu hết mọi hoạt động: học tập, văn nghệ, thể thao, phong trào đoàn đội… Tất cả đều trơn tru như thể tôi sinh ra để hoàn hảo. Và tất nhiên tôi giữ chức lớp trưởng và còn kiêm luôn cả các chức vụ khác như bí thư - lớp phó văn nghệ trong nhiều năm liền trên giảng đường, tôi vốn luôn được nhiều ánh nhìn ngưỡng mộ từ tất cả…

Nhưng sâu bên trong, tôi dần không còn cảm thấy giá trị như ban đầu nữa. Càng nhiều thành tích, khoảng trống trong lòng tôi lại càng lớn thêm.

Nhìn vào bản thân, tôi biết, mình khát khao được “tự do” một cách mãnh liệt. Cô bé ấy muốn hiểu về chính mình, muốn lắng nghe những chuyển động mơ hồ trong cơ thể và tâm trí. Chứ không phải như là một cỗ máy vô hồn.

Đặc biệt là, từ khi sinh ra, cơ thể tôi đã rất nhạy cảm với năng lượng, thường cảm nhận được những thay đổi kỳ lạ xung quanh. Những dự cảm, những luồng cảm xúc bất chợt từ bên ngoài, những kết nối với cỏ cây, động vật... khi chưa thể hiểu hết, đôi khi lại biến thành những nỗi sợ không tên. Nhưng khi tôi cố gắng tìm sự chia sẻ từ ba mẹ, tất cả những điều đó trở thành chuyện “trẻ con tưởng tượng” ra mà thôi.

Và thế là, cô bé trầm mặc xuất hiện, song hành cùng cô gái sôi nổi mà ai cũng thấy. Bên ngoài là lớp trưởng năng động, hoạt bát, luôn mang lại tiếng cười. Bên trong là đứa trẻ lặng lẽ, sợ hãi và hoang mang, đang cố tìm những câu trả lời và một lối thoát khỏi chiếc khuôn mà người lớn đã đặt sẵn.

Ba mẹ tôi là những con người rất tuyệt vời. Họ đã cho tôi một cuộc sống đủ đầy về cả vật chất lẫn tinh thần. Chỉ có điều ba mẹ vất vả quá nửa đời người để rèn luyện, cống hiến và sau rồi ba mẹ chỉ có một đứa con duy nhất là tôi để dành tình yêu thương.

Nên hạnh phúc nhất cũng là mình, mà áp lực nhất cũng là mình. Tôi chỉ luôn canh cánh việc làm sao cho ba mẹ mình hạnh phúc. Đây cũng là ý muốn lớn chung của cả Trầm Mặc và Sôi Nổi.

Cuộc sống của tôi khi ấy, là một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng khốc liệt. Cô đơn trong chính tình yêu thương của gia đình. Một kiểu cô đơn rất lạ. Không phải vì bị bỏ rơi, mà vì được yêu thương quá nhiều đến mức không còn chỗ để là chính mình… “

Còn tiếp….


Tôi đã khắc hoạ hành trình từ không có gì đến cái gì cũng có và lại trở về đúng như ban đầu của sự “không có gì”, nhưng cả hành trình này là một sự ngoan cường để trải qua nhiều thử thách đầy kịch tính, tôi đã phải giẫy giụa để thoát khỏi sự kìm kẹp trong tình yêu thương độc nhất với chiếc lồng son như thế nào? Mời các bạn sẽ theo dõi các tập sau để tỏ tường.

📖 Trích từ sách: “Haama Breath - Điều Kì Diệu Từ Himalaya” - Tác giả Vashna Thiên Kim


Nhiều người nghĩ rằng nghịch cảnh mới tạo ra câu hỏi về cuộc đời. Nhưng thực ra, có những câu hỏi lớn nhất lại xuất hiện trong những hoàn cảnh mà mọi thứ đều “đúng” theo tiêu chuẩn của xã hội. Khi một đứa trẻ được trao đủ điều kiện, đủ kỳ vọng, đủ yêu thương… nhưng lại không có không gian để lắng nghe chính mình, thì sự mất kết nối bắt đầu hình thành - không phải với thế giới, mà với chính nội tâm.

Ở tầng sâu của đạo học, đây chính là bài học về “không”. Khi con người bị lấp đầy bởi danh xưng, kỳ vọng, thành tích, vai trò… thì cái “tôi thật” lại dần bị che khuất. Và chỉ khi cảm nhận được sự trống rỗng ấy, con người mới bắt đầu hành trình quay về. Không phải để tìm thêm, mà để buông bớt. Không phải để trở thành một ai đó, mà để trở lại với chính mình.

Sự cô đơn trong hoàn cảnh đủ đầy vì thế không phải là một sai lệch, mà là một dấu hiệu. Nó là lời gọi rất sớm của nội tâm, rằng con người không thể sống chỉ bằng những gì được trao từ bên ngoài. Dù là tình yêu thương, nếu không đi cùng sự thấu hiểu, cũng có thể trở thành một dạng áp lực vô hình. Và khi đó, đứa trẻ bắt đầu học một bài học rất sớm: học cách tồn tại trong hai thế giới - một thế giới để đáp ứng kỳ vọng, và một thế giới để giữ lại phần chân thật của mình.

Nhưng chính từ sự phân tách ấy, một nhận thức lớn dần hình thành. Đó là hiểu rằng mọi thứ ta nắm giữ rồi cũng sẽ phải buông. Mọi vai trò ta khoác lên rồi cũng sẽ rơi xuống. Và điều còn lại sau tất cả, không phải là những gì ta đạt được, mà là ta có thật sự hiểu và chạm được vào chính mình hay không.

“Duyên khởi từ không, lại trở về với không” mà tôi đặt tên cho hành trình thật sự trưởng thành của mình không phải là một triết lý xa xôi. Nó bắt đầu từ những cảm giác rất thật trong một tuổi thơ tưởng như hoàn hảo. Và chính từ đó, hành trình đi vào bên trong mới lặng lẽ mở ra sau này, như một sự tất yếu !

#HaamaBreath #Himalaya #KalaPatthar #LeoNui #HoiTho #SuSong #VượtGiớiHạn #ChinhPhucBanThan #VashnaThienKim #PhucHoi #HanhTrinhSong #TuNhien #HimalayaVN #BreathOfLife

Vashna Thiên Kim

Tags
Bình luận: 0
0329358202
  • Phone
  • Zalo
  • Messenger