Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 11
30
04/2026

Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 11

Có những cuộc trở về không phải là quay lại một nơi chốn, mà là quay lại với chính nơi nội tại sâu nhất của mình - bản chất thật!

QUAY TRỞ VỀ


“Mọi sự khởi đầu bắt đầu từ Không. Và mọi sự trở về, cũng là để về lại Không”


Càng thực hành lối ăn thanh đạm, tâm tôi càng trở nên sáng rõ hơn. Những tầng cảm nhận vi tế trong cơ thể, vốn từng bị che lấp bởi nhịp sống và thói quen cũ, bắt đầu được mở ra. Khả năng nhạy bén về năng lượng vốn có của tôi, cũng vì thế, không chỉ trở lại mà còn gia tăng mạnh mẽ. Và trong sự tĩnh lặng ấy, tôi nhận ra một điều giản dị rằng, cơ thể là tấm gương của linh hồn. Khi linh hồn không còn muốn dung nạp điều gì, thân thể sẽ tự lên tiếng. Mọi điều xảy ra, dù nhỏ bé hay dữ dội đều mang trong nó một tiếng nói riêng, nếu ta đủ tĩnh lặng để lắng nghe. 


Tôi bắt đầu nghe rõ tiếng nói bên trong nội tâm chính mình. Một âm thanh phát ra từ tận sâu bên trong, như lời nhắn rằng tôi đã đi đủ xa trong lớp áo cũ, có điều gì đó không đúng và mọi thứ của hiện tại đang bào mòn tôi… 


Và thế là tôi cảm thấy chán nản, trống rỗng và mọi thứ phía trước thật ngổn ngang, vì trong tâm không an thì làm sao cảnh ngoài có thể yên? Và rồi tôi quyết định thuê tổng quản lí để vận hành và ít khi lên nhà hàng, nhà hàng sau đó còn đổi vài lần menu và cuối cùng tôi quyết định không tiếp tục công việc này nữa. 


Tôi muốn tìm lại cho mình một khoảng nghỉ thật sự, một khoảng dừng lại đủ lâu để tôi nhìn rõ được mọi thứ rối ren khi ấy. Có lẽ ai khi ấy cũng sẽ bất ngờ trước quyết định rút lui của tôi, dù có là sự thành công... Rút lui trong mọi việc, cả mối quan hệ tình cảm quan trọng với tôi lúc ấy - sau những rối ren vướng mắc… 


Nửa năm sau đó, nhà hàng cũng được sang nhượng. Ngừng kinh doanh nhà hàng giữa lúc mọi người nghĩ tôi đang ở đỉnh cao thật là kì lạ - đó là cách mà nhiều người đã nghĩ, người ngoài có lẽ họ không hiểu lý do. 


Nhưng tôi hiểu, đó là lời mời gọi của số phận. Lần này, nó đến, không phải để lấy đi, mà để cho tôi được nhìn sâu hơn vào chính mình. Tôi đã từng mất tất cả, và lần này tôi lại tự buông tay, nhưng không có cảm giác mất mát. Mà khi mọi thứ từng định danh cho mình dần tan biến, tôi bỗng thấy bình yên lạ kỳ. Không còn gì để giữ, cũng chẳng còn gì để chứng minh. Chỉ còn một hơi thở thật chậm, thật sâu và một khoảng lặng trong tâm, êm dịu như buổi sớm mùa thu… 


Đôi khi, để nhìn thấy bản chất của đời sống, con người phải đi qua hết những lần mất mát. Không phải để bị đau khổ, mà để học cách khiêm nhường trước vô thường. Tôi hiểu rằng, sau cùng, những gì còn lại không phải là tiền bạc hay danh vọng, mà là khả năng mỉm cười ngay cả khi mọi thứ đang tan rã. 
Tôi chấp nhận lời mời gọi của số phận. Mỉm cười, tôi quay trở lại với ước mơ thủa ấu thơ, ước mơ mà tôi đã từng quên lãng giữa những năm tháng là một doanh nhân thành đạt. Tôi sẽ tiếp tục đi tìm kiếm câu trả lời cho nó bằng cách buông để trở về như khi tôi chưa từng có bất cứ điều gì. Bởi chỉ khi ta dám trở về với “Không”, ta mới thực sự được giải thoát khỏi chính những khuôn khổ mình đã tự xây nên. 


Hai mươi lăm tuổi. Tôi bắt đầu một hành trình mới. (2017)."

Còn tiếp … 
-----------
📖  Trích từ sách: “Haama Breath - Điều Kì Diệu Từ Himalaya” - Tác giả Vashna Thiên Kim



LỜI BÌNH TỪ TÁC GIẢ 


Có những cuộc trở về không phải là quay lại một nơi chốn, mà là quay lại với chính nơi nội tại sâu nhất của mình - bản chất thật! 


Sau bao nhiêu những biến động của đời người, điều sâu sắc nhất trong đoạn trích không nằm ở việc từ bỏ một nhà hàng đang thành công hay dừng lại thôi không nắm bắt cơ hội khác đang có trong cuộc đời, cũng không nằm ở những thay đổi về lối sống hay công việc. Điều đáng nói hơn cả là khoảnh khắc một con người bắt đầu thôi chống lại tiếng gọi từ bên trong.


Rất nhiều người trong đời từng nghe thấy tiếng nói ấy. Một cảm giác mơ hồ rằng mình đang sống lệch khỏi điều gì đó. Một sự cạn kiệt không thể giải thích bằng logic. Một khoảng trống mà không tiền bạc, thành tựu hay tình yêu nào có thể lấp đầy.


Nhưng phần lớn chúng ta đều chọn cách làm mình bận hơn để khỏi phải nghe rõ nó.


Bởi càng trưởng thành, con người càng sợ dừng lại.


Ta sợ khoảng lặng vì trong khoảng lặng ấy, mọi lớp vai diễn bắt đầu rơi xuống. Không còn tiếng vỗ tay, không còn lịch trình, không còn những định nghĩa quen thuộc để bám víu. Và rồi một câu hỏi rất thật sẽ xuất hiện: nếu không còn những điều đó, ta là ai?


Cho nên, điều can đảm nhất không phải lúc nào cũng là tiếp tục tiến lên. Đôi khi, điều can đảm nhất là dám buông một cuộc đời mà người khác đang ngưỡng mộ hoặc dám buông thôi đeo đuổi bám víu vào lớp vai diễn khiến ta bị cạn kiệt, chỉ vì biết rằng mình không còn phù hợp với nó nữa. 


Muốn làm được điều này, hãy đặt câu hỏi xem công việc mình đang làm là vì điều gì? Nó có tạo ra giá trị hay không? Có giúp được chính mình và mọi người ngày càng tốt đẹp hơn hay không? Hay chỉ đơn thuần là chạy đua theo một chữ “thành công” mà không cần biết cuối cùng mình làm vì điều gì và cứ mãi tiếp tục chạy đua với các vòng lặp để làm gì? 


Và tại sao phải dám “buông”? 

Vì đây chính là tầng sâu của chữ “Không” trong đạo học.

“Không” không phải là mất hết mọi thứ. “Không” là trạng thái con người thôi đồng nhất bản thân với những gì mình sở hữu, với những vai trò mình mang, với những thành công hay cả mất mát - thất bại từng định nghĩa giá trị của mình. Và chỉ khi đi qua được trạng thái ấy, con người mới bắt đầu nếm trải được tự do thật sự.


Bởi đau khổ vi tế mà âm ỉ nhất của đời người không đến từ việc không có, mà đến từ việc luôn phải giữ: giữ hình ảnh - giữ vị trí - giữ thành tựu - giữ một phiên bản mà xã hội đã quen nhìn thấy ở mình. Nhưng sự sống vốn không vận hành bằng sự níu giữ. Mọi thứ trong đời đều đang chuyển động, tan ra và đổi thay từng ngày. Chỉ có cái tôi là luôn muốn mọi thứ đứng yên.


Cho nên, nhiều khi số phận không lấy đi điều gì cả. Nó chỉ làm một việc rất cần thiết: khiến con người đủ mệt để thôi bám chấp.


Và chính khi không còn gì để chứng minh, một cánh cửa khác mới mở ra. Cánh cửa của sự bình an không phụ thuộc vào hoàn cảnh. Cánh cửa của khả năng mỉm cười ngay cả khi đời sống đang đổi thay hoặc bất như ý. Cánh cửa của một hơi thở sâu, chậm và đầy tỉnh thức.


Đoạn trích này, vì thế, không chỉ là câu chuyện của một cá nhân. Nó là lời nhắc cho rất nhiều con người đang sống giữa thời đại này - một thời đại mà ai cũng đang cố trở thành “một ai đó”, nhưng lại ngày càng xa khỏi chính mình.


Và có lẽ, bài học lớn nhất của hành trình trưởng thành không phải là học cách đạt được thật nhiều, mà là học cách quay về với bản chất thật nguyên sơ trước khi thế giới kịp đặt quá nhiều thứ lên vai ta.
Bởi sau cùng, điều cứu rỗi con người không phải là việc họ đã từng đứng cao đến đâu, mà là sau tất cả, họ có còn đủ tĩnh lặng để nghe thấy hơi thở của chính mình hay không? 


#HaamaBreath #QuayTroVe #HoiTho #SuSong #VượtGiớiHạn #ChinhPhucBanThan #VashnaThienKim #PhucHoi #HanhTrinhSong #BreathOfLife

Vashna Thiên Kim

Tags
Bình luận: 0
0329358202
  • Phone
  • Zalo
  • Messenger