MỘT CON NGƯỜI ĐƯỢC HÌNH THÀNH TỪ ĐÂU? LỰA CHỌN hay DI SẢN?
05
04/2026

MỘT CON NGƯỜI ĐƯỢC HÌNH THÀNH TỪ ĐÂU? LỰA CHỌN hay DI SẢN?

Để thật sự thành công trong cuộc đời, mỗi người đều có một hành trình với nhiều ngã rẽ và những lần chọn đúng hoặc sai. Nhưng nếu đã qua tuổi 30 bạn vẫn chưa xác định được đúng hướng đi (đích đến) của mình, vẫn chưa hiểu được vì sao mình sinh ra ở gia đình này hay hoàn cảnh sống nọ, bạn sẽ chưa thể xác định được đích đến đúng đắn nhất của cuộc đời để thẳng tiến một đường mà đi.

| Bài viết thuộc Series chia sẻ "Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống" bởi Vashna Thiên Kim  |

Để thật sự thành công trong cuộc đời, mỗi người đều có một hành trình với nhiều ngã rẽ và những lần chọn đúng hoặc sai. Nhưng nếu đã qua tuổi 30 bạn vẫn chưa xác định được đúng hướng đi (đích đến) của mình, vẫn chưa hiểu được vì sao mình sinh ra ở gia đình này hay hoàn cảnh sống nọ, bạn sẽ chưa thể xác định được đích đến đúng đắn nhất của cuộc đời để thẳng tiến một đường mà đi.

Nó cũng chính là lí do nhiều người cứ cảm thấy cuộc sống của mình mãi lòng vòng và cứ trôi qua bình bình không có gì bứt phá! Trong khi theo triết học Vedanta, hoặc trong Tử vi Đẩu số hay cả Chiêm Tinh học Cổ đại: cuộc đời của mỗi con người có những chặng phải thay đổi đột phá từ 9 năm hoặc 16 năm. Nếu không biết điều này, bạn sẽ để vuột mất cơ hội mà đại vận đem đến cho bạn từng chặng.

Và trạng thái đi lòng vòng và bình bình này lại đem đến nhiều sự bất ổn, không gặp khó khăn này thì khó khăn khác, chứ không phải là sự bình ổn thật sự. Nó khiến cho mỗi người tự đặt ra câu hỏi, mình có đang thực sự sống ổn và sống đúng cuộc đời của mình chưa?

Những rào cản và thách thức nếu liên tục đến và lặp lại là để thúc đẩy bạn tìm ra được con đường dẫn đến đích đến đích thực mà kế hoạch cuộc đời đã định sẵn cho bạn.

"Con đường có thể thay đổi, nhưng đích đến thì chỉ có Một."

Thực tế, mỗi con người sinh ra đều đã có một bản kế hoạch linh hồn hoàn chỉnh, bạn sinh ra ở đâu hay phải lớn lên trong hoàn cảnh nào đều đã được định sẵn từ sự kết tinh của nhiều sợi dây duyên nghiệp, và mỗi một trải nghiệm sống trên hành trình trưởng thành đều là những bước đệm để dẫn bạn đến lựa chọn đúng đắn nhất mà bạn cần nhận ra - đó như là một sự “thức tỉnh”.

Có thể thời thơ trẻ bạn nghĩ, bạn có nhiều sự lựa chọn, có nhiều hướng đi, và có nhiều đích đến. Nhưng thực tế là: chúng ta luôn được quyền chọn sai để học được những bài học đáng giá - chuẩn bị sẵn sàng cho bạn quay lại con đường dẫn đến đúng nơi mà định mệnh đã sắp đặt sẵn cho bạn.

Và kể từ khi bạn nhận ra đích đến thật sự, mọi thứ trong cuộc sống của bạn sẽ hoàn toàn thay đổi. Nó đi vào một quỹ đạo mới và phát triển bền vững rực rỡ cứ như cả vũ trụ này đang hợp lực nâng đỡ bạn tiến lên !

Và rồi người cần gặp sẽ phải gặp, việc cần làm sẽ được thúc đẩy một cách kì diệu. Tại sao tôi lại nói như vậy? Hãy đọc bài viết dưới đây và bạn sẽ có câu trả lời !

Có những điều mà tôi chưa từng kể và gia đình mình… Nếu bạn muốn hiểu con đường tôi đi… hãy bắt đầu từ đây!


NGƯỜI ĐI TÌM HƠI THỞ CỦA SỰ SỐNG (Tập 4)

 

Hai dòng chảy

Tôi sinh ra và lớn lên ở Cần Thơ, vùng đất đậm bản sắc sông nước, nơi mùi bông điên điển theo gió hòa trong tiếng ghe máy và hơi khói bếp buổi sớm. Trong tôi chảy hai mạch nguồn Bắc - Nam, hai dòng văn hóa hòa quyện trong cùng một huyết quản.

Nhà nội của tôi thấm đẫm tinh thần cống hiến và khí chất của những người lính quả cảm. Ông cố hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, còn ông nội là thương binh của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sau khi phục viên về quê Thái Bình, mang nhiều thương tật, ông vẫn chọn giáo dục làm con đường tiếp nối lòng yêu nước. Ba tôi kể, dù đã có tuổi và sức khỏe yếu, ông vẫn kiên quyết cống hiến đến cuối cùng. Ông không chỉ muốn mang “con chữ” đến cho những đứa trẻ nông thôn còn đi học bằng đôi chân trần, mà còn muốn giúp chúng chống lại “giặc dốt”, kẻ thù âm thầm của một đất nước mới hồi sinh.

Ở bất kỳ cương vị nào, dù là hiệu trưởng trường tiểu học vùng Đông Phong, Đông Trung hay Đông Long, ông dạy học trò một lời dạy giản dị trước mọi bài học, rằng: “Hãy biết sửa khi thấy mình sai, đó là dũng cảm.”

Ba tôi lớn lên trong không khí ấy, nghiêm khắc nhưng đầy nhân hậu. Ông kể, có những hôm trời mưa, học sinh lội bùn đến lớp, ông nội cởi áo mưa của mình cho trò nhỏ rồi đội nón lá cũ đi tiếp. Những chuyện nhỏ như vậy, với tôi, chính là cách ông dạy về lòng nhân ái một cách sâu sắc nhất.

Ba cũng chọn tham gia quân ngũ để phục vụ đất nước, học tại Trường Sĩ quan Quân đoàn 4, rồi tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam tại Campuchia. Khi sức khỏe yếu, ông được chuyển ngành về Bộ Nội Thương, thời đất nước đang trong giai đoạn tái thiết. Sau đó, là một cán bộ, đảng viên có trình độ, ông được cử vào Cần Thơ xây dựng Trạm Công nghệ Thực phẩm, phụ trách điều phối nguồn nông - thực phẩm cho các tỉnh miền Tây.

Thời bao cấp, là Trạm trưởng, một chữ ký của ông có thể định đoạt hàng trăm tấn gạo, hàng ngàn khẩu phần, nhưng ông sống giản dị và chưa từng đem quyền hạn của mình ra để mưu cầu cá nhân. Mẹ từng kể, ba luôn có một nguyên tắc làm việc nghiêm túc: “Đủ thì dừng, thiếu thì san sẻ.” không thay đổi dù đứng trước bất kỳ điều gì.

Từ nhỏ, tôi đã cảm nhận được khí chất ấy trong ba: lặng lẽ, ít lời, làm nhiều, và luôn kiên định với lẽ phải. Với ông, sự liêm chính không phải là lời dạy, mà là một nguyên tắc sống, giản dị, yên tĩnh và tự nhiên như hơi thở. Trong nhà tôi, đạo lý chưa bao giờ được treo thành khẩu hiệu, nó chỉ tồn tại qua cách mỗi người lặng lẽ cống hiến cho những điều đúng đắn.

Bên ngoại tôi lại là một thế giới khác. Một gia tộc lâu đời, danh tiếng vang khắp vùng Thốt Nốt xưa, nơi lòng nhân ái và đạo cứu người thấm đẫm trong từng thế hệ. Ông ngoại tôi, người mà cả vùng vẫn gọi thân thương là “ông Bảy Y tế”, là một thầy thuốc gia truyền nổi tiếng mát tay. Ông giỏi nghề, nhưng điều khiến người ta kính trọng hơn cả là đức độ và tấm lòng nhân hậu.

Ở Thốt Nốt ngày ấy, hiếm ai không biết đến ông. Tôi vẫn nhớ người lớn thường kể, chỉ cần nghe qua giọng nói hay nhìn sắc da, ông đã biết bệnh ở đâu. Còn tôi, mỗi khi về những ngày ấy, điều hiện ra đầu tiên không phải là lọ thuốc hay bàn chẩn mạch, mà là mùi hương ngai ngái của lá thuốc phơi trong nắng sông Hậu, hòa với tiếng dạy bảo ân cần của ông về những bài học làm người, về cách sống tử tế và yêu thương người khác.

Ông từng kể, những năm xa xưa, trước ngày đất nước mình thống nhất, gia đình sở hữu một lò đường và tiệm thuốc lớn nhất nhì lúc bấy giờ, là một trong những nếp nhà sung túc bậc nhất ở vùng Thốt Nốt này. Nhưng sau những biến động lớn, dù nhiều tài sản không còn, nhưng điều quý giá nhất vẫn ở lại trong ông, đó là chữ Tâm, chữ Tín và chữ Hiền.

Ông thường dạy con cháu rằng: “Tiền có thể mất, nhưng danh dự và lòng tử tế phải giữ cho sạch”.

Câu nói ấy, tôi nghe lần đầu khi còn nhỏ, không hiểu hết, chỉ nhớ ánh mắt ông lúc ấy rất nghiêm khắc mà ấm áp. Có lẽ, chính vì thấm nhuần tư tưởng đó, thế hệ cậu dì của tôi, và cả anh chị em họ, ai cũng giữ được nếp nhà, tiếp tục nối nghiệp gia tộc, trở thành những y bác sĩ tài giỏi, tận tâm. Trong đó, người cậu của tôi đã trở thành Phó Giáo sư, Tiến sĩ, tiếp tục cống hiến cho nền y học nước nhà và đào tạo ra những thế hệ kế cận, tiếp nối sợi dây tinh thần ấy.


Tôi lớn lên giữa hai nguồn năng lượng đó, một bên là tinh thần phụng sự, kỷ luật, trung thực của người lính và cán bộ thời bao cấp; một bên là lòng thương người, sự tận tụy của những người thầy thuốc hành nghề cứu người. Có lẽ chính vì thế mà tôi luôn cảm nhận được hai nhịp đập song song trong mình: nhịp lý trí và nhịp từ bi. Chúng gặp nhau ở giữa - trong hơi thở.

Có lẽ vì vậy mà trong tôi, khái niệm “gia đình” chưa bao giờ gắn với sự ràng buộc, mà là nền gốc đạo đức, nơi mọi lựa chọn của tôi sau này đều quay về. Khi bước vào kinh doanh, tôi vẫn nghe trong mình lời của ba: “Đừng để ai phải chịu thiệt vì chữ ký của con.” Khi dấn thân vào lĩnh vực sức khỏe, tôi lại nghe tiếng ông ngoại: “Hãy chữa con người, chứ không chỉ chữa bệnh.”

Tôi vẫn nhớ rất rõ mùi cồn sát trùng, tiếng bút bi lướt trên giấy kê đơn, và ánh mắt ông mỗi khi lắng nghe bệnh nhân kể bệnh, trầm tĩnh, sáng và ấm như đèn dầu giữa đêm khuya. Ông từng dạy tôi: “Y học không chỉ là nghề chữa thân thể, mà là nghệ thuật của lòng thương.” Lúc ấy tôi chưa hiểu, nhưng nhiều năm sau, khi đứng giữa ranh giới sống và chết của chính mình, tôi mới biết rằng một người thầy thuốc chân chính không cứu người bằng khả năng, mà bằng sự khiêm nhường trước nỗi đau của con người.

Còn tiếp…

----

📖 Trích từ sách: “Haama Breath - Điều Kì Diệu Từ Himalaya” - Tác giả Vashna Thiên Kim

Đừng đọc chỉ nội dung trên và vội kết luận tôi là một người con ngoan ngoãn đi theo sự dẫn dắt của hai bên dòng dõi gia đình, ngược lại như thế. Từ những năm tháng đầu tiên trưởng thành tôi đã bứt phá ra khỏi sự kìm kẹp và định vị của gia đình, để đi theo một con đường riêng ! Và điều này đã dẫn cuộc đời tôi về đâu?

Thân mời anh/chị đón chờ tập tiếp theo!

Vashna Thiên Kim

Tags
Bình luận: 0
0329358202
  • Phone
  • Zalo
  • Messenger