Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống
Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống - Tập 14: CUỘC GẶP VỚI VỊ ẨN SĨ
Chính trong giai đoạn này, khả năng học cũng như sự nhạy cảm năng lượng vốn có từ thủa thơ ấu của tôi được đánh thức mạnh mẽ. Có vẻ như những hạt mầm ấy chỉ chờ đợi môi trường để được nở hoa, kết trái. Mọi tri thức đến rất tự nhiên, không phải do cố gắng, mà như thể trí tuệ bên trong đã sẵn chờ để được nhớ lại. Những gì người khác cần nhiều công phu, thậm chí hàng chục năm để rèn luyện, tôi chỉ cần thực hành là đã đạt được. Nhưng đó không phải là sự hơn kém, mà có lẽ là sự hòa điệu tự nhiên giữa cơ duyên và sứ mệnh.
Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống - Tập 13: CON ĐƯỜNG TỰ CHỮA LÀNH
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, những cơn sóng lớn dồn dập đến đã cuốn tôi đến bờ kiệt quệ, cả thể chất lẫn tinh thần. Từ một người hướng ngoại, tự tin, mạnh mẽ, tôi rơi vào trạng thái mất hết mọi niềm tin, sợ hãi và không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai.
Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 12: MẤT NIỀM TIN VÀO CON NGƯỜI
Có lẽ, một trong những điều đau đớn nhất của đời người không phải là bị phản bội, mà là khoảnh khắc ta nhận ra: tình yêu chân thành thôi, đôi khi vẫn chưa đủ để giữ một con người ở lại với sự thủy chung.
Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 11: QUAY TRỞ VỀ KHÔNG
Có những cuộc trở về không phải là quay lại một nơi chốn, mà là quay lại với chính nơi nội tại sâu nhất của mình - bản chất thật!
Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 10: BÀI HỌC VÒNG LẶP
“Và thế là, như một phản xạ tự nhiên của nỗi sợ bị bỏ lại, tôi cũng ngấm ngầm thừa nhận những “lẽ thường” ấy: phải làm gì đó, phải chứng minh gì đó, phải sống “bình thường” như bao người. Có lẽ, trong sâu thẳm, tôi chỉ muốn thoát khỏi cảm giác trống rỗng, muốn được nhìn nhận, được gọi là “đang sống”. Tôi bắt đầu nghĩ… có lẽ mình nên an phận. Một cuộc sống ổn định, giản dị, không còn những khát vọng xa xôi.
Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 9: PHÁ SẢN & CÁI TÔI ĐẦU HÀNG
Tôi quay về với sự “vô sản” sau tám năm gây dựng. Nhưng khác với lần đầu tiên từng khiến tôi sợ hãi, lần này tôi bình thản hơn. Có lẽ vì tôi đã chạm tới giới hạn của tham vọng. Tôi cho phép mình được nghỉ ngơi, được đọc sách, trò chuyện với ba mẹ, được ngồi im lặng để lắng nghe hơi thở của chính mình.



