Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống
Tập 24: LỜI MỜI GỌI TỪ NÚI TUYẾT - Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống
Sau khi Haama Breath được hình thành và đào tạo thêm được một số ít người đủ năng lực như mong muốn, tôi tiếp tục tự mình tổ chức các chương trình chăm sóc sức khỏe cộng đồng không thu phí. Hàng trăm ca trị liệu tích cực đã được thực hiện, hàng trăm giờ dành cho chẩn đoán và hỗ trợ phục hồi bệnh lý. Thế nhưng, dần dần tôi nhận ra, dù có làm bao nhiêu, có nói như thế nào, con người vẫn bận rộn với cuộc sống của riêng mình. Thế giới vẫn vận hành như thể mọi thứ còn đủ thời gian.
“Sau khi Haama Breath được hình thành và đào tạo thêm được một số ít người đủ năng lực như mong muốn, tôi tiếp tục tự mình tổ chức các chương trình chăm sóc sức khỏe cộng đồng không thu phí. Hàng trăm ca trị liệu tích cực đã được thực hiện, hàng trăm giờ dành cho chẩn đoán và hỗ trợ phục hồi bệnh lý. Thế nhưng, dần dần tôi nhận ra, dù có làm bao nhiêu, có nói như thế nào, con người vẫn bận rộn với cuộc sống của riêng mình. Thế giới vẫn vận hành như thể mọi thứ còn đủ thời gian.
Nhưng sự thật, Trái Đất, đã không còn như trước nữa!
Giá như tôi có thể chia sẻ cho mọi người những gì mình đã “thấy” để tất cả cùng chứng kiến. Giá như ai cũng cảm nhận được điều gì đang đến gần. Bởi thực tế cho thấy, dù nhân loại đã nỗ lực trên quy mô toàn cầu, kết quả vẫn không như mong đợi. Tất cả số liệu và những hiện tượng đang diễn ra đều là những bằng chứng rõ ràng và đau xót cho một thực tế khoa học mà không ai muốn: Trái đất cũ đang vượt qua ngưỡng phục hồi cuối cùng của nó. Biến đổi khí hậu cực đoan và sự sụp đổ của hành tinh không còn có thể đảo ngược.
TRỞ VỀ, ĐỂ ĐI XA HƠN
Thêm một năm nữa trôi qua, là ba năm dốc sức cho cộng đồng. Tôi đã đi qua nhiều giai đoạn. Từ hy vọng đến thất vọng, rồi rơi vào một sự tuyệt vọng tĩnh lặng đến khó tả…
Tôi hiểu rằng, đôi khi con người chỉ thật sự lắng nghe khi nỗi đau đã gõ cửa chính mình. Nhưng rồi họ sẽ lại nhanh chóng quên đi khi trở lại với nhịp sống xã hội. Và tôi biết, đã đến lúc phải đi xa hơn. Xa hơn những chiến dịch, những chương trình thiện nguyện, xa hơn cả những nỗ lực của lý trí. Nhưng tôi vẫn chưa biết - con đường mới ấy sẽ phải bắt đầu từ đâu…
Cho đến một ngày…
Đó là một buổi sáng vào những ngày cuối tháng mười của năm 2024, trong một thời thiền bình thường như bao ngày khác, tôi cảm nhận được một luồng ánh sáng rất lạ. Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong, nơi sâu nhất của ý thức. Khi tôi hít vào, cơ thể dường như hòa tan, không còn cảm giác về cơ thể, chỉ còn lại hơi thở, nhẹ, sâu, và sáng. Và trong khoảng lặng đó, một hình ảnh hiện ra rất rõ:
Tôi thấy mình đang leo núi, ngồi thiền giữa một nơi phủ đầy tuyết trắng. Tôi cảm nhận được không khí rất mỏng, lạnh đến rát phổi, nhưng tôi ở đó không thấy sợ. Mọi thứ rất tĩnh. Một màu trắng không tì vết bao trùm cả không gian, trắng như trí nhớ chưa từng được viết lên. Tôi nghe thấy tiếng gió rít, tiếng rì rầm của tuyết tan chảy, và cả một nhịp đập trầm vang của nền đất bên dưới.
Trong tích tắc ấy, tôi chợt biết - đó là Himalaya - đó là tiếng gọi.
Nhưng tôi chưa từng đến đó. Chưa từng nghĩ hay quan tâm về nó, thậm chí không hiểu vì sao ngọn núi ấy lại xuất hiện trong tâm trí mình. Nhưng cảm giác thôi thúc thì quá mãnh liệt. Một lời mời không có ngôn từ, chỉ là một tần số, rất mạnh, rất rõ, xuyên qua toàn bộ cơ thể. Nó không hỏi tôi có sẵn sàng hay không. Nó chỉ hiện diện như một mệnh lệnh của số phận. Tôi phải trở về Himalaya? Tôi sẽ ngồi thiền trên đỉnh núi tuyết, mà không có sự hỗ trợ của y tế hay bất kỳ công cụ giữ ấm nào?
Tôi mở mắt ra, nước mắt cứ chảy dài mà không rõ vì xúc động hay vì một nỗi nhớ nào đó rất xa hay …vì sợ hãi. Cảm giác như tôi đã từng ở đó, như chính nơi ấy vẫn đang chờ tôi quay lại, như một phần của tôi vẫn đang ngồi trên ngọn núi ấy, giữa gió tuyết, chờ phần còn lại của mình trở về. Từ hôm đó, mỗi lần thiền, hình ảnh ấy lại quay lại. Lúc mờ, lúc rõ, nhưng chưa bao giờ biến mất. Nó theo tôi vào cả giấc ngủ. Có đêm tôi mơ thấy mình đi dọc những con đường quanh co phủ tuyết, tay trần chạm vào đá lạnh, tim đập rất chậm, nhưng hơi thở lại rất sâu, rất sáng. Trong mơ, tôi nghe một giọng nói, nhẹ như gió: “Đã đến lúc”.
Tôi không dám chắc mình có đang tưởng tượng. Nhưng cảm giác ấy khiến tôi không thể làm ngơ. Những ngày sau đó, mọi kế hoạch, công việc, những mục tiêu quen thuộc… bỗng trở nên mờ nhạt lạ thường. Trong tôi chỉ còn suy nghĩ thôi thúc rất mạnh mẽ: Himalaya.
Thật ra lúc ấy, tôi đã hoang mang. Vì trong những thời thiền, có một loại cảm giác cứ trồi lên, rằng tôi có thể sẽ không thể quay trở về.
Dù tôi có cố gắng thế nào, nhưng đây là lần đầu tiên tôi không thấy được kết quả rõ ràng, không điểm đến, không hồi kết. Chỉ có một khoảng lặng trắng xóa đang mở ra phía trước. Và ở rìa khoảng lặng ấy, tôi biết: tôi thật sự có thể “chết”.
Dù sao thì điều này cũng khá phù hợp với thực tế. Vì tôi là một người sống ở miền tây, chưa được trải nghiệm cái lạnh một cách đầy đủ. Thậm chí tôi còn chưa từng leo núi, chưa từng chuẩn bị cho một hành trình nào khắc nghiệt đến thế. Và tôi cũng không hiểu vì sao mình lại phải đi. Lại còn không được có sự hỗ trợ nào bên ngoài thì quả thật là vô cùng bất khả thi. Lý trí cố gắng phủ nhận, cố tìm cách thoái thác: “Có lẽ đây chỉ là ảo giác. Là kết quả của những chuỗi thiền định kéo dài, của tâm đang đi lạc giữa các tầng ý thức.”
Nhưng càng biện minh, cảm giác ấy càng rõ. Một phần sâu thẳm nào đó trong tôi biết rõ, đây không phải là để lựa chọn. Có những lời mời gọi đến không phải để ta trả lời “có” hay “không”, mà để ta nhận ra rằng, từ rất lâu trước khi sinh ra, ta đã đồng ý rồi. Và hành trình này, tôi hiểu, không phải để khám phá dãy Himalaya như một cuộc dạo chơi, đó là một hành trình trở về để gặp lại!
Tôi bắt đầu buông. Không bằng nỗ lực, mà bằng niềm tin mơ hồ rằng, nếu số phận đã đến, việc của tôi chỉ là mở lòng đón nhận. Và chính trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra: bánh xe định mệnh vẫn luôn vận hành, chỉ là bây giờ tôi đã đủ yên để nhìn thấy.
Trở về năm hai mươi lăm tuổi (2017), một ngọn lửa thực sự đã thiêu rụi toàn bộ cuộc sống cũ của tôi trong một đêm định mệnh, khi cơ sở spa mà tôi gầy dựng bằng tất cả niềm tin và nỗ lực suốt nhiều năm bị cháy rụi hoàn toàn. Tôi đứng nhìn tro tàn mà không còn khóc nổi. Không chỉ là tài sản, mà là một phần đời tôi bị thiêu thành khói. Ngọn lửa ấy đốt rụi tham vọng, đốt rụi hình ảnh bản ngã mà tôi từng cố bảo vệ, đốt luôn cả khái niệm “an toàn” mà tôi từng dựa vào để sống.
Đêm đó, cơn sóng dữ ập đến cuốn trôi đi tất cả. Và liên tiếp những biến cố xảy ra, khiến tôi “buộc” phải từ bỏ cuộc sống cũ, quay trở về với nội tâm, thay đổi lối sống. Từ đống tro tàn và sự kiệt quệ, tôi rời thành phố, đi tìm con đường chữa lành cho chính mình.
Tôi đã học cách sống thật, chậm lại, đến với hơi thở và tri thức. Tưởng chừng như cuộc sống sẽ yên ả cùng thiên nhiên, núi rừng, tôi chỉ ở đó, chia sẻ những kiến thức của mình, giúp đỡ người khác khi họ cần tới.
Cho đến khi cơ thể báo tin bằng một cú sốc, ung thư! Lần đó, bánh xe số phận không chỉ thử thách tinh thần, mà thử thách sự sống của chính tôi. Tôi phải đối diện với nỗi sợ sâu nhất của con người, nỗi sợ mất đi thân thể này. Nhưng khi chấp nhận và vượt qua bài học, tôi hiểu ra rằng khi đối diện với sự nguy hiểm của tính mạng, không đến để kết thúc, mà để hỏi ta: ngươi đã thật sự sống chưa? Cũng từ đó, Haama Breath bắt đầu được hình thành.
Và rồi, khi tôi nghĩ mình đã học xong những bài học khó. Thì lời mời gọi từ núi tuyết xuất hiện. Lần này, không còn là khủng hoảng từ bên ngoài, mà như một lời mời gọi của hành tinh. Một thử thách cuối cùng, không ai ép buộc, không ai chỉ dẫn. Chỉ có tôi và hơi thở. Tôi không biết điều gì đang chờ phía trước: bão tuyết, giá lạnh hay một điều không may nào đó.
Nhưng có lẽ, không có gì là quan trọng nữa. Tôi bắt đầu thu xếp công việc, khép lại mọi thứ. Vì sau tất cả những gì đã qua, tôi đủ trưởng thành để tin rằng: nếu điều gì đó xảy ra, đó cũng là điều cần thiết phải xảy ra. Dù kết quả thế nào, tôi cũng đã hoàn tất phần của mình, phần mà bánh xe số phận đã sắp xếp cho tôi.
Tôi chấp nhận lời mời gọi.
Không còn sợ hãi. Không còn kháng cự.
Chỉ có một sự bình an lạ lùng lan khắp cơ thể, như thể tất cả đã được sắp đặt từ trước.
Có một câu hỏi từng trở lại trong tôi, như tiếng vọng từ những kiếp sống xa xưa khác. Câu hỏi tôi đã tự hỏi mình khi lần đầu đối diện ranh giới giữa sống và chết: “Tôi đã thật sự để lại điều gì cho cuộc đời này?”
Ngày trước, một ngày trước ca phẫu thuật cắt khối u, tôi vẫn cố gắng mở một sự kiện online chia sẻ về sức khỏe cho cộng đồng.
Trong lòng tôi khi ấy có một nỗi lo: “sau ca mổ này, liệu tôi còn có thể tiếp tục nói được nữa không?” Để loại bỏ khối u nằm sâu bên trong, bác sĩ buộc phải cắt qua mạng dây thần kinh bên phải, và không ai có thể đảm bảo dây thanh quản sẽ còn nguyên vẹn.
Nhìn lại hành trình mà mình lựa chọn, tôi biết mình vẫn chưa báo đáp được chữ Hiếu, và cũng chưa để lại điều gì thật sự có ý nghĩa cho thế giới này.
Nhưng ở lần thứ hai đối diện với sinh tử, khi lời mời gọi từ Himalaya vang lên, tôi đã khác. Tôi không còn sợ chết nữa. Tôi đã sẵn sàng cho cả điều đó.
Tôi hiểu rằng có những hành trình, khi đã trọn vẹn, thì kết thúc cũng chính là một hình thức đẹp nhất của hoàn thành.
Nếu điều ấy xảy ra, tôi biết mình đã để lại điều gì cho cuộc đời, và sẽ không mang theo bất cứ điều gì khi ra đi - ngoài tình thương. Nỗi tiếc duy nhất trong lòng tôi là không thể ở bên chăm sóc ba mẹ đến cuối đời. Nhưng tôi cũng biết, mỗi linh hồn đều có bài học riêng để tốt nghiệp.
Khi quyết định lên đường, điều an ủi duy nhất trong tôi là ba mẹ đã thực hành theo lối sống mà tôi chia sẻ: thanh lọc, ăn uống điều độ, sống kỷ luật và biết lắng nghe cơ thể. Tôi còn cẩn trọng xem cả bản đồ chiêm tinh trọn đời cho ba mẹ, để chuẩn bị những điều cần thiết, an tâm về sau - nếu như tôi thật sự sẽ rời đi.
Tôi sẽ trở về Himalaya.
Nơi ấy, có lẽ… con đường mới sẽ bắt đầu, hoặc khép lại một sứ mệnh - trong cùng một hơi thở… “
Còn tiếp…
📖 Trích từ sách: Haama Breath - Điều kì diệu từ Himalaya của tác giả Vashna Thiên Kim
LỜI BÌNH CỦA TÁC GIẢ
- Có những người leo núi để chinh phục đỉnh cao.
- Có những người đi vào sa mạc để thử thách giới hạn bản thân.
Nhưng cũng có những cuộc hành trình được bắt đầu từ một câu hỏi khác:
“Nếu điều mà mình nhìn thấy đang thật sự xảy ra, thì mình có thể làm gì cho sự sống này?”
Có lẽ đó mới là câu hỏi thật sự đã đưa tôi đến Himalaya.
Nhiều người từng hỏi tôi rằng: tại sao lại là Himalaya? Tại sao phải chọn một nơi lạnh giá, khắc nghiệt, thiếu oxy, xa xôi và nguy hiểm đến như vậy? Tại sao phải đặt bản thân vào hoàn cảnh mà ngay cả việc tồn tại cũng trở thành một thử thách?
Thật ra, câu trả lời không nằm ở ngọn núi.
Nó nằm ở những gì đang xảy ra với thế giới này.
Càng nghiên cứu về sức khỏe, môi trường và sự sống, tôi càng nhận ra rằng con người hiện đại đang đứng trước một nghịch lý rất lớn. Chúng ta sở hữu nhiều công nghệ hơn bất kỳ thời đại nào trước đây, nhưng lại mong manh hơn trước những biến động của tự nhiên. Chúng ta xây dựng những thành phố ngày càng hiện đại, nhưng không khí ngày càng khó thở. Chúng ta có nhiều loại thuốc hơn, nhưng bệnh mãn tính, rối loạn chuyển hóa, rối loạn miễn dịch và các vấn đề tâm thần lại gia tăng trên toàn cầu.
THỰC TRẠNG MÔI TRƯỜNG - KHÍ HẬU
Trong nhiều năm gần đây, thế giới liên tục ghi nhận những đợt nắng nóng cực đoan vượt kỷ lục lịch sử. Năm 2023 là năm nóng nhất từng được ghi nhận trên toàn cầu. Năm 2024 tiếp tục phá vỡ nhiều kỷ lục nhiệt độ. Đến năm 2025 và đầu năm 2026, nhiều khu vực ở châu Á, châu Âu và Bắc Mỹ tiếp tục trải qua các đợt nóng kéo dài, cháy rừng, hạn hán, mưa cực đoan và lũ lụt bất thường. Các nhà khoa học cũng ghi nhận mức băng biển Nam Cực suy giảm nghiêm trọng so với trung bình nhiều thập kỷ trước.
Và đáng báo động là vừa qua, đầu tháng 6/2026 một tảng băng ở Nam Cực to bằng diện tích nước Pháp đã tan chảy, những hệ thống làm mát Trái Đất cuối cùng đang dần sụp đổ.
Tất cả những điều đó cho thấy một sự thật rất rõ ràng:
Đó mới là điều khiến tôi trăn trở!
Bởi nếu khí hậu tiếp tục cực đoan hơn, nếu môi trường sống tiếp tục suy giảm, nếu áp lực sinh học ngày càng lớn hơn, thì câu hỏi không còn là làm sao để chữa một căn bệnh.
Câu hỏi sẽ trở thành:
- Làm sao để con người thích nghi với một thế giới đang thay đổi?
- Làm sao để cơ thể giữ được sức sống trong một môi trường ngày càng khắc nghiệt?
- Làm sao để hệ thần kinh, hệ miễn dịch và khả năng phục hồi của con người đủ mạnh để đi qua những biến động của thời đại?
Tôi biết mình không thể ngăn Trái Đất nóng lên bằng đôi tay của riêng mình.
Tôi cũng không thể một mình thay đổi hướng đi của nền văn minh nhân loại.
Nhưng tôi tự hỏi:
Nếu không thể thay đổi cơn bão đang đến, liệu ta có thể giúp con người trở nên vững vàng hơn để đi qua cơn bão ấy hay không?
Có lẽ chính từ suy nghĩ đó mà Himalaya xuất hiện.
Bây giờ nhìn lại, tôi không còn xem chuyến đi ấy là một cuộc phiêu lưu tâm linh hay một thử thách cá nhân nữa. Tôi xem đó như một phòng thí nghiệm sống!
Một nơi để kiểm chứng một giả thuyết rất đơn giản:
Nếu cơ thể con người được hướng dẫn đúng cách, liệu nó có thể thích nghi với những điều kiện khắc nghiệt hơn nhiều so với những gì chúng ta vẫn nghĩ hay không?
Tôi không đi để chứng minh mình đặc biệt.
Tôi đi để tìm kiếm giới hạn.
Và sâu hơn nữa, để tìm xem liệu giới hạn ấy có thật sự tồn tại hay không.
Bởi trong lịch sử, mọi bước tiến lớn của nhân loại đều bắt đầu từ những người dám bước vào nơi mà số đông cho là không thể.
- Nếu không có những người đi vào đại dương, sẽ không có những vùng đất mới.
- Nếu không có những người bước vào không gian, sẽ không có những chân trời mới.
Và nếu không có ai dám bước vào những giới hạn của thân thể và ý thức, có lẽ chúng ta cũng sẽ không bao giờ biết cơ thể con người thật sự có khả năng đến đâu.
Có người gọi đó là liều lĩnh.
Nhưng với tôi, đó là trách nhiệm. Với sự sống - tương lai của bản thân, của gia đình và của tất cả.
Bởi một khi đã nhìn thấy một vấn đề lớn hơn chính mình, ta không còn quyền giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy nó nữa.
Có lẽ đó cũng là bản chất sâu xa nhất của Karma Yoga.
Karma Yogi không phải là người hy sinh bản thân một cách mù quáng.
Họ là người sẵn sàng đặt bản thân mình vào trong bài học trước, để những người khác có thể bước đi dễ dàng hơn sau đó.
Họ không tìm kiếm đau khổ.
Nhưng khi đau khổ xuất hiện, họ cố gắng biến nó thành tri thức.
Họ không tìm kiếm nghịch cảnh.
Nhưng khi nghịch cảnh xuất hiện, họ cố gắng biến nó thành con đường.
Và có lẽ, đó cũng là điều mà hành trình Himalaya muốn dạy tôi.
Rằng đôi khi, những thử thách lớn nhất không đến để hủy diệt một con người.
Chúng đến để mở ra một cánh cửa mà trước đó chưa từng tồn tại.
Tôi không biết liệu mình có thật sự tìm thấy câu trả lời cuối cùng trên núi tuyết hay không.
Nhưng tôi biết một điều:
Vì thế, tôi đã đi.
Không phải vì tôi chắc chắn.
Mà vì tôi vẫn còn hy vọng.
Và đôi khi, toàn bộ sự tiến bộ của nhân loại bắt đầu từ một con người vẫn còn đủ can đảm để giữ lại hy vọng ấy.
THÔNG ĐIỆP CHO BẠN
Có lẽ, bài học lớn nhất mà hành trình ấy để lại cho tôi không nằm ở Himalaya, cũng không nằm ở những thử thách cực hạn của thân thể. Nó nằm ở một sự thật rất giản dị mà con người thường quên mất: chúng ta luôn có xu hướng đợi đến khi nỗi đau xuất hiện mới bắt đầu thay đổi. Đợi đến khi bệnh tật tìm đến mới học cách chăm sóc cơ thể, đợi đến khi mất đi mới biết trân trọng, đợi đến khi thiên nhiên nổi giận mới nhận ra giá trị của hành tinh này.
Nhưng quy luật của sự sống chưa bao giờ vận hành như thế!
- Người nông dân khôn ngoan không đợi hạn hán mới đào giếng.
- Người thủy thủ giỏi không đợi bão đến mới học cách chèo lái.
- Và một nền văn minh trưởng thành cũng không đợi khủng hoảng xảy ra mới học cách thích nghi.
Có lẽ đó là lý do vì sao cuộc đời luôn gửi đến một số người những lời mời gọi đặc biệt. Không phải vì họ quan trọng hơn ai, mà vì họ chấp nhận bước đi trước để nhìn thấy điều mà số đông chưa nhìn thấy, chấp nhận đi vào gian khó trước để mở ra một con đường khi cơn bão thật sự đến.
Nhìn lại hành trình của mình, tôi hiểu rằng điều giữ cho một con người đứng vững không phải chỉ là ý chí hay tài năng, mà là mục đích sống. Khi ta sống chỉ cho riêng mình, mọi khó khăn đều trở nên quá lớn. Nhưng khi ta sống vì một điều gì đó lớn hơn bản thân, vì gia đình, cộng đồng, các thế hệ tương lai hay chính sự sống này, những giới hạn tưởng như không thể vượt qua lại dần trở thành có thể.
Đó cũng là một quy luật rất đẹp của tạo hóa!
Khi con người bắt đầu nghĩ đến việc mình có thể đóng góp điều gì cho cuộc đời, những con người phù hợp, những cơ hội phù hợp, những nguồn lực cần thiết cũng dần xuất hiện. Không phải như một phép màu, mà như một sự cân bằng tự nhiên của vũ trụ đối với những gì đang phục vụ cho sự sống.
Sau cùng, tôi nhận ra rằng hạnh phúc lớn nhất không phải là sống an toàn giữa một thế giới đầy biến động, mà là biết rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi mình hiện diện trên Trái Đất này, mình đã cố gắng để lại cho sự sống một điều gì đó tốt đẹp hơn khi mình đến.
Có lẽ đó mới là ý nghĩa sâu xa nhất của mọi hành trình. Không phải cuộc đời đã cho ta những gì, mà là sự hiện diện của ta đã đóng góp được điều gì cho cuộc đời.
Bạn có thể đọc thêm series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” tại đây:
👉 Tập 1 – KIỆT QUỆ & GỤC NGÃ
https://vashnathienkim.org/tap-1-kiet-que-guc-nga-nguoi-di-tim-hoi-tho-cua-su-song
👉 Tập 23 (tập gần nhất) – VASHNA THIÊN KIM: MỘT DANH XƯNG - MỘT NGUYỆN CẦU
Mỗi tập là một mảnh ghép trong hành trình đi qua biến cố, tìm lại sức khỏe, hiểu sâu hơn về cơ thể, hơi thở và trách nhiệm của con người với sự sống.
🕘 Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” vào mỗi sáng thứ 5 và Chủ Nhật (9h00) hàng tuần!
#HaamaBreath #QuayTroVe #HoiTho #SuSong #VượtGiớiHạn #ChinhPhucBanThan #VashnaThienKim #PhucHoi #HanhTrinhSong #BreathOfLife #nguoiditimhoithocuasusong #nguoi_di_tim_hoi_tho_cua_su_song
Vashna Thiên Kim



