Gặp Gỡ Giáo Sư Trương Nguyện Thành - Quản Trị Cơ Thể Như Một Hệ Thống: Tại Sao Hơi Thở Là Chìa Khóa Của Nội Lực?
Có những con người mà khi nhắc đến, ta không chỉ nhắc đến thành tựu, học vị hay vị trí họ từng đi qua, mà còn nhắc đến một tầm vóc trí tuệ đã bền bỉ cống hiến cho khoa học, giáo dục và sự phát triển của con người trong suốt nhiều thập niên.
𝐆𝐢𝐚́𝐨 𝐬𝐮̛ 𝐓𝐫𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐓𝐡𝐚̀𝐧𝐡 là một con người như thế.
Ông sinh năm 1961 tại Quy Nhơn, Bình Định, là người con thứ hai trong gia đình có bảy anh em. Tuổi thơ của ông gắn với nhiều thiếu thốn và thử thách. Từ nhỏ sống với ông bà nội tại Bình Định, sau đó lên Sài Gòn khi cha lâm bệnh nặng, ông sớm phải va chạm với cuộc mưu sinh, từng bán thuốc lá dạo ở chợ Gò Vấp, rồi cùng gia đình trở về Lái Thiêu làm nông, cất nhà, gánh vác cuộc sống. Chính từ một khởi đầu nhiều gian khó như thế, hành trình đi lên của Giáo sư Thành càng trở nên đáng kính hơn, bởi đó không phải là thành công được trao sẵn, mà là thành quả của ý chí, nghị lực và trí tuệ được tôi luyện qua năm tháng.
Từ bước ngoặt được thầy giáo Toán phát hiện và động viên, ông bắt đầu tự tin hơn vào năng lực học tập của mình. Sau đó, ông thi đỗ vào Đại học Bách khoa TP.HCM, rồi sang Mỹ năm 1980. Tại đây, hành trình học thuật của ông mở ra một cách phi thường. Ông tiếp tục học trung học, rồi theo học tại Đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐍𝐨𝐫𝐭𝐡 𝐃𝐚𝐤𝐨𝐭𝐚, nơi ông tốt nghiệp loại giỏi ngành Hóa học, đồng thời hoàn thành thêm bốn bằng phụ về 𝐕𝐚̣̂𝐭 𝐥𝐲́, 𝐓𝐨𝐚́𝐧 𝐡𝐨̣𝐜, 𝐊𝐞̂́ 𝐭𝐨𝐚́𝐧 𝐯𝐚̀ 𝐂𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐢𝐧. Ngay từ năm thứ hai đại học, ông đã tham gia nghiên cứu khoa học, một điều hiếm ngay cả với sinh viên Mỹ thời điểm đó. Khi tốt nghiệp năm 1985, ông đã có bốn bài báo khoa học đăng trên các tạp chí quốc tế uy tín và tích lũy được nền tảng nghiên cứu đủ mạnh để bước thẳng vào tiến sĩ.
Ông hoàn thành 𝐛𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐓𝐢𝐞̂́𝐧 𝐬𝐢̃ 𝐧𝐚̆𝐦 𝟏𝟗𝟗𝟎, tiếp tục nghiên cứu sau tiến sĩ và nhận học bổng của Quỹ Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ dành cho các tiến sĩ trẻ giàu tiềm năng. Năm 1992, ông được Đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐔𝐭𝐚𝐡 mời về làm giáo sư chính thức giảng dạy môn 𝐇𝐨́𝐚 𝐥𝐮̛𝐨̛̣𝐧𝐠 𝐭𝐮̛̉. Năm 1993, ông được vinh danh là 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐤𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐨̣𝐜 𝐭𝐫𝐞̉ 𝐭𝐫𝐢𝐞̂̉𝐧 𝐯𝐨̣𝐧𝐠 𝐜𝐮̉𝐚 𝐇𝐨𝐚 𝐊𝐲̀. Đến năm 2002, khi mới 41 tuổi, ông được phong 𝐆𝐢𝐚́𝐨 𝐬𝐮̛ 𝐂𝐚𝐨 𝐜𝐚̂́𝐩, cấp bậc cao nhất trong hệ thống giáo sư tại Mỹ. Trong suốt sự nghiệp học thuật, ông đã có gần hoặc hơn 𝟐𝟎𝟎 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐨̂́ 𝐤𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐨̣𝐜 𝐪𝐮𝐨̂́𝐜 𝐭𝐞̂́, cùng 𝟐 𝐛𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐬𝐚́𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐞̂́ 𝐌𝐲̃ 𝐯𝐚̀ 𝐪𝐮𝐨̂́𝐜 𝐭𝐞̂́, ghi dấu ấn trong các lĩnh vực 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐥𝐲́ 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐡𝐨̣𝐜, 𝐭𝐢𝐧 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐡𝐨̣𝐜, 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐡𝐨̣𝐜 𝐭𝐢́𝐧𝐡 𝐭𝐨𝐚́𝐧, 𝐦𝐨̂ 𝐡𝐢̀𝐧𝐡 𝐡𝐨́𝐚 𝐩𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐮̛̉, 𝐜𝐚̂́𝐮 𝐭𝐫𝐮́𝐜 𝐩𝐫𝐨𝐭𝐞𝐢𝐧, 𝐩𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐢́𝐜𝐡 𝐠𝐞𝐧𝐞, 𝐮̛́𝐧𝐠 𝐝𝐮̣𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐢́ 𝐭𝐮𝐞̣̂ 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐨 𝐯𝐚̀ 𝐝𝐮̛̃ 𝐥𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐥𝐨̛́𝐧 trong 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̂𝐧 𝐜𝐮̛́𝐮 𝐝𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐥𝐢𝐞̣̂𝐮, 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐥𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐧𝐚𝐧𝐨, 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐮̛ 𝐩𝐡𝐚́𝐭 𝐭𝐫𝐢𝐞̂̉𝐧 𝐡𝐚̣ 𝐭𝐚̂̀𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̂̀𝐧 𝐦𝐞̂̀𝐦 𝐯𝐚̀ 𝐦𝐚̣𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐨 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̂𝐧 𝐜𝐮̛́𝐮 𝐤𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐨̣𝐜 - 𝐠𝐢𝐚́𝐨 𝐝𝐮̣𝐜.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở những học vị và công bố ấy thì vẫn chưa thể nói hết về Giáo sư Trương Nguyện Thành.
Điều lớn lao hơn là ông không chọn trở thành một nhà khoa học chỉ thành danh ở nước ngoài rồi đứng ngoài dòng chảy của quê hương. Năm 2005, ông được mời về Việt Nam để diễn thuyết về vai trò của khoa học và công nghệ tính toán, mở đường cho một lĩnh vực còn rất mới mẻ lúc bấy giờ. Năm 2007, ông tham gia xây dựng 𝐕𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐊𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐨̣𝐜 𝐯𝐚̀ 𝐂𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐓𝐢́𝐧𝐡 𝐭𝐨𝐚́𝐧 𝐓𝐏.𝐇𝐂𝐌 và giữ vai trò Viện trưởng khoa học cho đến cuối năm 2016. Năm 2014, ông sáng lập 𝐌𝐚̣𝐧𝐠 𝐥𝐮̛𝐨̛́𝐢 𝐓𝐫𝐢́ 𝐭𝐡𝐮̛́𝐜 𝐕𝐢𝐞̣̂𝐭 𝐓𝐨𝐚̀𝐧 𝐜𝐚̂̀𝐮 𝐢𝐕𝐀𝐍𝐞𝐭, kết nối hàng chục nghìn trí thức, giáo sư, nhà khoa học và nghiên cứu sinh trong và ngoài nước. Sau đó, ông tiếp tục tham gia quản trị giáo dục đại học tại Việt Nam với vai trò 𝐏𝐡𝐨́ 𝐇𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 Đ𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐡𝐚̀𝐧𝐡 𝐓𝐫𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 Đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐇𝐨𝐚 𝐒𝐞𝐧, rồi 𝐏𝐡𝐨́ 𝐇𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 Đ𝐚̀𝐨 𝐭𝐚̣𝐨 𝐓𝐫𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 Đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐕𝐚̆𝐧 𝐋𝐚𝐧𝐠, nơi ông góp phần thiết kế các chương trình đào tạo hướng đến mục tiêu hình thành công dân toàn cầu. Đến năm 2025, sau khi nghỉ hưu tại Mỹ, ông trở lại Việt Nam trong vai trò 𝐏𝐡𝐨́ 𝐂𝐡𝐮̉ 𝐭𝐢̣𝐜𝐡 𝐇𝐨̣̂𝐢 đ𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐂𝐨̂́ 𝐯𝐚̂́𝐧 𝐓𝐫𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 Đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨̣𝐜 𝐇𝐨𝐚 𝐒𝐞𝐧.
Song song với khoa học và giáo dục, Giáo sư Thành còn được biết đến là người theo đuổi một tư tưởng cải cách giáo dục rất rõ ràng và nhất quán. Ông ủng hộ 𝐠𝐢𝐚́𝐨 𝐝𝐮̣𝐜 𝐤𝐡𝐚𝐢 𝐩𝐡𝐨́𝐧𝐠, 𝐭𝐮̛ 𝐝𝐮𝐲 𝐥𝐢𝐞̂𝐧 𝐧𝐠𝐚̀𝐧𝐡, 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐥𝐮̛̣𝐜 𝐬𝐚́𝐧𝐠 𝐭𝐚̣𝐨 𝐯𝐚̀ 𝐭𝐮̛ 𝐝𝐮𝐲 𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐡𝐨̂́𝐧𝐠, luôn nhấn mạnh rằng trong thời đại AI, câu hỏi không còn chỉ là “học gì” mà phải là “cần có năng lực gì để tồn tại và phát triển”. Ông có sức ảnh hưởng không phải ở kiểu hào quang truyền thông đại chúng, mà ở tầng sâu hơn: tầng đ𝐢̣𝐧𝐡 𝐧𝐠𝐡𝐢̃𝐚 𝐥𝐚̣𝐢 𝐯𝐚̂́𝐧 đ𝐞̂̀, tầng đ𝐚̣̆𝐭 𝐥𝐚̣𝐢 𝐜𝐚̂𝐮 𝐡𝐨̉𝐢 𝐠𝐨̂́𝐜, tầng 𝐤𝐡𝐨̛𝐢 𝐦𝐨̛̉ 𝐭𝐮̛ 𝐝𝐮𝐲 𝐜𝐡𝐨 𝐱𝐚̃ 𝐡𝐨̣̂𝐢, 𝐠𝐢𝐚́𝐨 𝐝𝐮̣𝐜 𝐯𝐚̀ 𝐭𝐡𝐞̂́ 𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐫𝐞̉.
Có lẽ vì vậy mà cuộc gặp giữa tôi và Giáo sư Thành không chỉ đơn thuần là một cuộc gặp gỡ xã giao, mà giống như một cuộc trò chuyện giữa hai con người sống ở hai thế hệ khác nhau nhưng cùng trải qua rất nhiều trải nghiệm tương đồng và đang cùng quan tâm đến một vấn đề rất lớn của thời đại: làm sao để con người nâng cấp chính mình, tăng năng lực thích nghi và phát triển bền vững trong một thế giới ngày càng biến động.
Nếu Giáo sư Thành đang nỗ lực xây dựng các mô hình giáo dục mới, phát triển nền tảng kết nối tri thức toàn cầu, thúc đẩy khoa học ứng dụng, và gần đây là phát triển 𝐊𝐢𝐃𝐚𝐨 như một bộ môn 𝐦𝐢𝐧𝐝 𝐛𝐨𝐝𝐲 mới, thì tôi cũng đang đi con đường của riêng mình với 𝐇𝐚𝐚𝐦𝐚 𝐁𝐫𝐞𝐚𝐭𝐡, từ trải nghiệm thân thể, hệ thần kinh, nội lực và sự phục hồi sinh lý của con người.
Điều khiến tôi rất xúc động là giữa chúng tôi có một điểm giao thoa rất rõ: 𝐧𝐢𝐞̂̀𝐦 𝐭𝐢𝐧 𝐯𝐚̀𝐨 𝐬𝐮̛́𝐜 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐜𝐮̉𝐚 𝐡𝐨̛𝐢 𝐭𝐡𝐨̛̉ 𝐤𝐡𝐢 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐡𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐯𝐚̀ 𝐬𝐮̛̉ 𝐝𝐮̣𝐧𝐠 đ𝐮́𝐧𝐠 𝐜𝐚́𝐜𝐡.
Trong buổi gặp, Giáo sư Thành chia sẻ về thực trạng nhận thức đối với “thể dục” tại Việt Nam. Theo thầy, văn hóa vận động ở nước ta vẫn còn nhiều lệch pha trong nhận thức. Người trẻ thường xem nhẹ, người lớn tuổi lại nghĩ đã muộn để bắt đầu, còn không ít người chỉ quan tâm tới sức khỏe khi đã bước vào giai đoạn suy giảm. Chính vì vậy, thầy chọn một triết lý rất rõ ràng cho việc rèn luyện thân thể: nếu chơi một môn gì, phải chọn môn có thể chơi bền vững đến già, không phải kiểu đánh đổi cơ thể để rồi vài chục năm sau phải trả giá bằng sự xuống cấp của khớp, cơ và toàn bộ hệ vận động.
Đó không phải chỉ là góc nhìn của một người tập luyện. Đó là góc nhìn của một nhà khoa học đang quản trị cơ thể như quản trị một hệ thống sống dài hạn.
Đi sâu hơn, thầy còn chia sẻ về cách mình nhìn các phương pháp thở và thiền dưới lăng kính sinh lý học, rất trực diện, rất khoa học, không thần bí hóa. Thầy nói tới 𝐜𝐨̛ 𝐡𝐨𝐚̀𝐧𝐡, 𝐜𝐨̛ 𝐥𝐢𝐞̂𝐧 𝐬𝐮̛𝐨̛̀𝐧, 𝐭𝐚̉𝐢 𝐥𝐞̂𝐧 𝐡𝐞̣̂ 𝐡𝐨̂ 𝐡𝐚̂́𝐩, 𝐧𝐡𝐮 𝐜𝐚̂̀𝐮 𝐨𝐱𝐲 𝐜𝐮̉𝐚 𝐧𝐚̃𝐨, 𝐤𝐡𝐚̉ 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐢𝐞̂́𝐮 𝐨𝐱𝐲 𝐝𝐚̂̃𝐧 𝐭𝐨̛́𝐢 𝐚̉𝐨 𝐠𝐢𝐚́𝐜, và cách mà các phương pháp thở cổ xưa thực chất phải được giải mã lại bằng cấu trúc của cơ thể người. Với thầy, mọi điều kỳ diệu nếu có thật đều cần được hiểu bằng một cơ chế đủ chặt chẽ, đủ rõ, đủ sâu.
Chính từ trải nghiệm mắc Covid-19 ở làn sóng đầu tiên tại Mỹ, khi chưa có vaccine và gần như phải tự xoay xở trong cô lập, thầy đã bắt đầu đào sâu vào hệ hô hấp của mình. Là người từng tập yoga nhưng không hài lòng với mức “tải” của các cách thở thông thường trước tổn thương phổi nặng, thầy tự nghiên cứu, tự thử nghiệm, và dần dần phát triển 𝐊𝐢𝐃𝐚𝐨 như một phương pháp riêng.
Khi lắng nghe những chia sẻ ấy, tôi nhận ra giữa 𝐊𝐢𝐃𝐚𝐨 và 𝐇𝐚𝐚𝐦𝐚 𝐁𝐫𝐞𝐚𝐭𝐡 có nhiều điểm gặp gỡ rất thú vị. Hình thức có thể khác. Cấu trúc bài tập có thể khác. Ngôn ngữ diễn giải có thể khác. Nhưng ở tầng sâu nhất, cả hai đều chạm đến cùng một nguyên lý: 𝐡𝐨̛𝐢 𝐭𝐡𝐨̛̉ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐥𝐚̀ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐩𝐡𝐚̉𝐧 𝐱𝐚̣ 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐭𝐨̂̀𝐧, 𝐦𝐚̀ 𝐥𝐚̀ 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐮̣ 𝐭𝐚́𝐜 đ𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐥𝐞̂𝐧 𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐡𝐚̂̀𝐧 𝐤𝐢𝐧𝐡, 𝐡𝐞̣̂ 𝐯𝐚̣̂𝐧 đ𝐨̣̂𝐧𝐠, 𝐭𝐫𝐚̣𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐚́𝐢 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐥𝐲́ 𝐯𝐚̀ 𝐬𝐮̛́𝐜 𝐛𝐞̂̀𝐧 𝐧𝐨̣̂𝐢 𝐭𝐚̣𝐢 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢.
Giáo sư Thành là người có thể đạp xe 𝟏𝟕𝟎 𝐤𝐦, rồi tăng lên 𝟐𝟓𝟎 𝐤𝐦, và cao nhất là 𝟒𝟎𝟎 𝐤𝐦 𝐱𝐮𝐲𝐞̂𝐧 đ𝐞̂𝐦, suốt 26 tiếng liên tục từ TP.HCM qua Phan Thiết, Trị An, Đồng Nai rồi quay trở lại, sau đó vẫn còn đủ sức nhập tiệc cùng bạn bè mà không trong trạng thái kiệt quệ. Thậm chí các chỉ số hô hấp và VO2 max của thầy còn cải thiện đến mức bác sĩ phải ngạc nhiên.
Còn tôi, đã từng đi qua một hành trình leo núi 𝟐𝟏 𝐧𝐠𝐚̀𝐲, trong đó 𝟓 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐜𝐮𝐨̂́𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐚̆𝐧 𝐠𝐢̀, nhưng vẫn leo lên được đỉnh và ngồi thực hành Haama Breath hơn 𝟔𝟎 𝐩𝐡𝐮́𝐭 𝐝𝐮̛𝐨̛́𝐢 𝐧𝐡𝐢𝐞̣̂𝐭 đ𝐨̣̂ 𝐚̂𝐦 𝟐𝟓 đ𝐨̣̂ 𝐂.
Nếu nhìn bằng con mắt thông thường, người ta có thể gọi đó là sức bền phi thường. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đó là bằng chứng rằng khi cơ thể được huấn luyện đúng và hơi thở được khai thác đúng, con người có thể vượt rất xa khỏi ngưỡng giới hạn mà họ từng nghĩ mình có.
Chúng tôi đều là những người hiện tại trông trẻ hơn tuổi rất nhiều. Nhưng điều đáng nói hơn không nằm ở bề ngoài, mà ở chỗ cả hai đều đã đi qua những giai đoạn cơ thể không hoàn hảo, thậm chí bệnh tật, rồi từng bước phục hồi và mạnh lên rõ rệt. Điều đó khiến tôi càng tin rằng hơi thở, khi được đặt đúng vào một hệ phương pháp nghiêm túc, có thể trở thành chiếc cầu nối rất mạnh giữa 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐥𝐲́ 𝐡𝐨̣𝐜, 𝐭𝐡𝐚̂̀𝐧 𝐤𝐢𝐧𝐡 𝐡𝐨̣𝐜, 𝐬𝐮̛́𝐜 𝐛𝐞̂̀𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐯𝐚̀ 𝐬𝐮̛̣ 𝐬𝐚́𝐧𝐠 𝐫𝐨̃ 𝐭𝐢𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐚̂̀𝐧.
Tôi cũng rất trân trọng ở Giáo sư Thành một phẩm chất hiếm có: sự nghiêm khắc với nghiên cứu khoa học. Thầy nói rất rõ về việc quan sát cá nhân hay những kết quả nghiên cứu bước đầu vẫn chưa đủ để trở thành bằng chứng chuẩn quốc tế. Muốn chứng minh một điều gì đó thật sự có giá trị, phải đi qua các tầng thiết kế nghiên cứu chặt chẽ, chọn mẫu đúng, có nhóm đối chứng, đo lường đúng thời điểm, hiểu các biến số và đủ sức phản biện trước peer review. Đó là kiểu nghiêm khắc của một người làm khoa học chân chính, không chấp nhận sự dễ dãi khi nói về giá trị thật, và thầy còn không quên cho một lời khen tặng một người trẻ như tôi - dám nghĩ dám làm và nghiêm túc chọn khoa học để đào sâu đến lời giải đáp nghiêm túc cho kết quả của những trải nghiệm.
Với tôi, chính sự khắt khe ấy không làm giảm đi vẻ đẹp của trí tuệ, mà ngược lại, làm cho con đường đi tới khoa học trở nên trong sáng hơn. Một điều thật sự có giá trị thì càng cần được nhìn đúng, đo đúng, kiểm chứng đúng, để có thể nở hoa lâu dài và đóng góp rộng hơn cho con người. Tôi tâm đắc một câu mà thầy nói: “làm nghiên cứu khoa học là bước vào đấu trường trí tuệ”, vậy đó!
Cuộc gặp với Giáo sư Thành vì vậy để lại trong tôi một cảm giác rất đẹp. Đó là cảm giác được gặp một trí tuệ lớn nhưng không xa cách, một con người có học vị rất cao nhưng vẫn giữ sự nhiệt thành với những điều có ích cho cộng đồng, một nhà khoa học vẫn còn nguyên tâm thế muốn giúp đỡ, hướng dẫn và nâng đỡ những hướng đi mới nếu nhìn thấy ở đó tiềm năng đóng góp thật sự.
Tôi cũng vô cùng xúc động khi thầy trân trọng đón nhận 𝐪𝐮𝐲𝐞̂̉𝐧 𝐬𝐚́𝐜𝐡 đ𝐚̂̀𝐮 𝐭𝐚𝐲 𝐇𝐚𝐚𝐦𝐚 𝐁𝐫𝐞𝐚𝐭𝐡 mà tôi trao tặng. Trong khoảnh khắc chúng tôi cùng chụp ảnh kỷ niệm với cuốn sách trên tay, nụ cười tươi cùng ánh mắt như tỏa nắng của thầy khiến tôi cảm nhận rất rõ một điều: đó không chỉ là một bức ảnh lưu niệm, mà còn là một sự ủng hộ rất đẹp, một cách gieo hy vọng cho những điều thật sự tốt lành, để chúng có cơ hội nở hoa và được nhìn nhận đúng theo giá trị vốn có của mình.
Có lẽ, trong hành trình dài của mỗi người, được gặp những con người như vậy luôn là một ân huệ. Tôi luôn biết ơn điều đó.
Bởi có những cuộc gặp không chỉ đem lại niềm vui của hiện tại, mà còn tiếp thêm niềm tin cho tương lai. Niềm tin rằng khoa học và nhân văn có thể gặp nhau. Giáo dục và nội lực có thể gặp nhau. Tư duy lớn và trái tim cống hiến có thể gặp nhau. Và hơi thở, tưởng chừng là điều giản dị nhất, lại có thể trở thành cánh cửa mở vào một tầng sức mạnh rất sâu của con người nếu ta thật sự hiểu nó, thực hành nó và trân trọng nó đúng mực.
Tôi hi vọng rằng ngày càng nhiều người có thể tiếp cận và học cách thở cho đúng, nghiêm túc rèn luyện, để ai rồi cũng chạm được vào sức mạnh phi thường thật sự của chính mình - nhất là ở trong thời kỳ nhiều biến động như bây giờ.
Vashna Thiên Kim
Tin tức liên quan
- Vashna Thiên Kim đem văn hóa Nepal và Nhật Bản vào sự kiện Thiền trà kết nối tại Hà Nội
- Đại sứ Vashna Thiên Kim chinh phục cự ly 21km tại Giải Marathon quốc tế
- Người đẹp Cần Thơ ẵm giải một chiếc Ford EcoSport hoàn toàn mới
- Omanda Sài Gòn khai trương trong không gian “thiền” ấm áp và trang trọng
- Văn hóa Nepal và Nhật Bản hoà quyện vào sự kiện thiền trà kết nối tại Hà Nội



