Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 7
16
04/2026

Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 7

Khi đi qua những trang trước, nơi tôi kể về gia đình, về hai bên dòng họ với tất cả nền nếp, yêu thương và kỳ vọng được gìn giữ qua nhiều thế hệ, có lẽ trong lòng người đọc sẽ tự nhiên vẽ nên một con đường rất rõ: một đứa trẻ được nuôi dưỡng như thế, hẳn sẽ lớn lên trong bình yên, đi đúng lối, và chạm đến thành công như một điều gần như tất yếu.

Nhưng đời sống không vận hành theo những đường thẳng như vậy.

Có những điều càng tròn đầy bên ngoài, lại càng tạo nên những chuyển động âm thầm ở bên trong. Khi mọi thứ đều đã “được chuẩn bị”, thì câu hỏi còn lại không phải là “mình sẽ đi đến đâu”, mà là “mình có thật sự đang sống cuộc đời của mình hay không?” Và câu hỏi đó, một khi đã cất tiếng, sẽ không dễ gì im lặng trở lại.

Có những ngã rẽ không đến từ biến cố, mà đến từ sự thức tỉnh. Không phải vì cuộc sống thiếu đi điều gì, mà vì chính sự đủ đầy lại khiến người ta nhận ra điều cốt lõi nhất đang vắng mặt: cảm giác được là chính mình - cảm giác thật sự tự do ! 

Và khi điều đó chạm đến giới hạn, con người buộc phải lựa chọn.

Lựa chọn ở lại, tiếp tục sống một cuộc đời “đúng đắn” trong mắt tất cả mọi người.

Hoặc lựa chọn bước ra, dù không biết phía trước là gì, chỉ để giữ lại một điều duy nhất: được sống là chính mình! 

Từ bên ngoài nhìn vào, đó có thể là một sự bồng bột của tuổi trẻ. Nhưng từ bên trong, đó là khoảnh khắc một con người lần đầu tiên thật sự đứng về phía mình.

Và đôi khi, để bắt đầu một hành trình, ta không cần thêm gì cả. Chỉ cần đủ can đảm để rời đi!

Chạy Trốn !


"Khi ấy, tôi vừa tốt nghiệp trung học phổ thông.

Một buổi tối, khi thành phố đã lên đèn, ngồi trong căn phòng màu hồng đẹp đẽ của mình, sự giằng xé nội tâm của tôi đã chạm đến giới hạn. Tôi biết rằng mình không thể tiếp tục sống theo những kỳ vọng cũ được nữa, nó không phải điều tôi mơ ước. 

Tuổi mười tám, khi các bạn đồng trang lứa đang mải hồi hộp về một tương lai được mặc lên mình hai chữ sinh viên. Thì trong lòng tôi, có một tiếng gọi khác, âm thầm nhưng rất kiên định: mình phải đi tìm con đường của chính mình. Và tâm trí non nớt của tuổi trẻ đã bị thuyết phục bởi sự quyết tâm ấy. 

Tôi rời nhà trong lặng lẽ, chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo, và số tiền đủ để đi xe khách lên thành phố Hồ Chí Minh. Một cuộc chạy trốn, không lời tạm biệt, không sự giải thích. Tôi chỉ để lại một mảnh giấy với lời nhắn ngây ngô, ngắn ngủi cho gia đình:

“Ba mẹ ơi, con cần đi để tìm thấy điều mà mình tin tưởng. Con xin lỗi vì đã đi như thế này. Ba mẹ đừng lo lắng cho con. Con sẽ sớm gọi điện về ngay khi có thể. Con yêu ba mẹ.”

Có lẽ, mọi linh hồn đều phải có những lần rơi vào vực thẳm để nhận ra đâu là nền đất thật sự của mình. Từ một “thiên kim tiểu thư” được bảo bọc, chiều chuộng từng chút, tôi bỗng hóa thành một người vô sản đúng nghĩa. Không tiền, không người quen, không kỹ năng sinh tồn. “Tin tưởng vào bản thân mình”, đó là tài sản duy nhất tôi mang theo trong hành trình chạy trốn ấy. Nhưng tôi biết rằng, nếu không bước đi, tôi sẽ mãi không bao giờ biết mình là ai. 

“Kế hoạch kỹ lưỡng đã chuẩn bị sẵn” trong đầu tôi khi ấy là tìm đến một Spa nổi tiếng mà tôi từng theo mẹ đến hai năm trước. Nhưng không phải là vai trò một khách VIP như trước nữa mà để… xin học việc. Tôi không biết sẽ bắt đầu bằng gì, nhưng tôi biết mình thích mang cái đẹp đến với mọi người, thứ có thể khiến con người cảm thấy tự tin và hạnh phúc hơn. Đó cũng là ý tưởng để vừa kết nối truyền thống y dược của gia đình, nhưng bằng một con đường khác, nhẹ nhàng, gần gũi và sống động hơn.

Tôi nhớ ngày đầu tiên bước vào Spa ấy, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Tôi không biết cách giới thiệu về mình, không có kinh nghiệm, chỉ có đôi mắt sáng và một tâm mong muốn được học. Sau nhiều lần từ chối, cuối cùng người quản lý, có lẽ phần vì thương hại nhiều hơn, cũng nhận tôi vào học việc với những điều kiện tối thiểu và yêu cầu phải cam kết làm việc tối thiểu là nửa năm. Tôi chấp thuận ngay. 

Vậy là, từ một tiểu thư phải không làm gì, tôi bắt đầu bằng việc trở thành người phải làm mọi thứ.

Từ việc lau sàn, dọn khăn, rửa ly, gom rác, dọn phòng, nấu nướng… Trường học cuộc sống đầu tiên của tôi, một căn phòng tập thể chật chội 12m2, nơi chỉ đủ chỗ ngủ cho hơn chục người. Và ở đó, tôi bắt đầu học bài học đầu tiên rằng, tự do không phải là thoát khỏi mọi thứ, mà là tự học được cách tự đứng vững trong chính điều mình chọn.

Quyết tâm ban đầu thì luôn mạnh mẽ. Nhưng cơ thể và ý chí, là một câu chuyện khác. Đó là sự rèn luyện nội tâm một cách sâu sắc. Tôi cũng có những đêm mệt lả đến mức chỉ muốn bỏ cuộc. Ngồi trên tấm đệm mỏng trong căn phòng ẩm mùi mốc, tôi khóc. Tôi nhớ nhà, nhớ ba mẹ và nhớ là, mình không cần phải “chịu đựng” như thế này. Nhưng rồi lời ông ngoại lại vang lên trong tôi: 

“Nếu con đã dám chọn, hãy dám làm cho đến cùng. Đừng bao giờ từ bỏ nếu con còn có thể cố gắng”.

Thế là tôi lại đứng dậy, lau đi nước mắt, tiếp tục.

Tôi không còn là cô tiểu thư trong căn nhà có đèn vàng và tiếng piano nữa, mà là cô gái mười tám tuổi đang học từ đầu cách tự đứng bằng đôi chân của mình.

Cô độc, nhưng tự do.

Sợ hãi, nhưng sáng trong.

Và giữa những ngày khốn khó nhất, tôi nhận ra, mình không thật sự mất gì cả.

Bởi khi đã rời khỏi mọi điều tưởng là “có”, linh hồn mới bắt đầu hành trình trở lại với chính nó.

“Duyên khởi, từ Không”

Còn tiếp…

-------------

📖  Trích từ sách: “Haama Breath - Điều Kì Diệu Từ Himalaya” - Tác giả Vashna Thiên Kim

#HaamaBreath #Himalaya #KalaPatthar #LeoNui #HoiTho #SuSong #VượtGiớiHạn #ChinhPhucBanThan #VashnaThienKim #PhucHoi #HanhTrinhSong #TuNhien #HimalayaVN #BreathOfLife

Vashna Thiên Kim

Tags
Bình luận: 0

Tin tức liên quan

0329358202
  • Phone
  • Zalo
  • Messenger