Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống
Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống - Tập 19: UNG THƯ & NGƯỜI LẠC QUAN NHẤT QUẢ ĐẤT
Có lẽ, đối với đa số mọi người, khoảnh khắc nhận được chẩn đoán ung thư giống như một bản án tử hình được tuyên đọc giữa một cuộc đời còn nhiều điều dang dở. Còn với tôi, đó đơn giản là một thử thách mới mà cuộc đời mang đến. Một bài học mới. Một trải nghiệm mới để tôi hiểu sâu hơn về chính mình.
Tôi luôn tin rằng cuộc sống chỉ có 10% là những gì xảy ra với ta, còn 90% còn lại nằm ở cách ta phản ứng trước những điều đó. Vậy nên khi biết mình mắc bệnh, tôi không hoảng loạn. Tôi quyết định sẽ tiếp tục tin vào những gì mình đã học, đã trải nghiệm và đã hiểu về cơ thể con người. Tôi sẽ sống vui, sống khỏe và sống có ý nghĩa cho đến tận những giây phút cuối cùng của cuộc đời, bất kể kết quả cuối cùng là gì.
SỐNG TỰ NHIÊN THEO DÒNG CHẢY
Chính vì vậy, tôi không muốn đi ngược lại tự nhiên. Tôi không muốn làm trái với những điều mình đã tin tưởng và theo đuổi suốt nhiều năm. Tôi càng không muốn tự hành hạ cơ thể bằng những phương pháp mà bản thân không thật sự đồng thuận như hoá trị - xạ trị. Điều đó không có nghĩa là tôi bỏ cuộc.
Ngược lại, tôi lựa chọn chiến đấu đến cùng, nhưng bằng cách của mình !
Một cách vẫn giữ được sự tôn trọng đối với cơ thể, vẫn đặt niềm tin vào khả năng phục hồi tự nhiên của nó, vẫn lắng nghe những tín hiệu mà cơ thể đang cố gắng gửi gắm. Tôi muốn hiểu nó, muốn đồng hành với nó, muốn cho nó cơ hội được chữa lành theo những gì tôi đã nghiên cứu và tích lũy trong suốt hành trình của mình.
Tất nhiên, tôi cũng có những nỗi sợ như bất kỳ ai. Nhưng chúng đến rồi đi rất nhanh. Bởi sau mỗi lần đối diện với một nỗi sợ, tôi đều tự hỏi: “Động cơ thật sự phía sau nỗi sợ ấy là gì?”. Và rồi tôi nhận ra phần lớn những điều mình sợ không phải là sự kiện xảy ra, mà là những câu chuyện do tâm trí tự dựng lên xung quanh nó. Có lẽ điều này đến từ một quãng thời gian rất dài tôi đã dành để quan sát chính mình, để học về sự tỉnh thức và bản chất thật của sự sống.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thầm biết ơn tất cả những thăng trầm mà mình đã đi qua. Nếu cuộc đời không từng nhiều lần dạy tôi về chữ “vô thường”, có lẽ tôi đã không bình thản được như vậy. Và rồi bên trong tôi xuất hiện một trạng thái bình yên rất lạ. Bởi tôi chấp nhận. Tôi chấp nhận mọi kết quả có thể xảy ra.
Nếu tôi phục hồi theo cách của mình, đó là một món quà. Nếu tôi thất bại, tôi cũng sẽ ra đi trong sự biết ơn. Biết ơn vì sự sống đã nuôi dưỡng tôi. Biết ơn vì những bài học khó khăn mà cuộc đời đã trao gửi. Biết ơn vì cuối cùng tôi hiểu được một chữ rất khó: 𝐛𝐮𝐨̂𝐧𝐠.
Buông không phải là đầu hàng. Buông không có nghĩa là ngừng nỗ lực. Ngược lại, ta vẫn cố gắng hết sức, vẫn kiên trì đến cùng, nhưng không còn bị trói buộc bởi kết quả. Một người thật sự tỉnh thức sẽ hiểu điều này. Khi bạn đã làm tất cả những gì có thể trong sự chân thành và thuận theo tự nhiên, phần còn lại hãy để tự nhiên an bài. Dù kết quả là gì, nó cũng mang một ý nghĩa riêng đối với hành trình của linh hồn.
Vậy thì còn gì phải sợ nữa?
Từ giây phút đó, tôi không để lãng phí thêm bất kỳ khoảng thời gian nào. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình. Nếu một ngày tôi không còn ở đây nữa, ai sẽ chăm sóc cha mẹ? Những công việc còn dang dở sẽ được sắp xếp ra sao? Những điều gì cần được trao lại? Những điều gì cần được hoàn tất? Tôi nhận ra rằng, ngay cả trong những suy nghĩ cuối cùng về sự tồn tại, điều tôi trăn trở nhất vẫn không phải là bản thân mình, mà là: “Những gì mình đang có còn có thể giúp ích được gì cho người khác hay không?”
RỦI RO PHẢI ĐỐI MẶT
Khi ký vào giấy cam kết phẫu thuật, tôi hiểu rất rõ những rủi ro mình phải đối mặt. Bác sĩ cho biết khả năng biến chứng là rất cao. Khối u nằm sâu dưới vùng hàm và thanh quản. Để bóc tách được khối u, nhiều khả năng phải đi xuyên qua những cấu trúc thần kinh vô cùng quan trọng.
- Trong đó có nhánh bờ hàm dưới của dây thần kinh mặt số VII.
Đây là dây thần kinh điều khiển các cơ vận động môi dưới và vùng cằm. Nếu bị tổn thương, một bên môi sẽ không còn hoạt động bình thường. Khi cười hoặc nói, miệng sẽ lệch sang bên lành.
Người bệnh có thể gặp khó khăn khi ngậm môi, huýt sáo và biểu cảm khuôn mặt mất cân đối. Đó chính là lý do nhiều bệnh nhân sau phẫu thuật vùng dưới hàm thường bị mô tả là “méo miệng”.
- Chưa dừng lại ở đó, khối u của tôi còn nằm sát vùng liên quan đến dây thần kinh hạ thiệt - dây thần kinh chịu trách nhiệm vận động lưỡi.
Nếu dây thần kinh này bị tổn thương, người bệnh có thể nói khó, nuốt khó và teo một phần lưỡi. Các bác sĩ giải thích rằng thần kinh ngoại biên có khả năng tái tạo nhất định, nhưng thường không thể phục hồi hoàn toàn. Mức độ hồi phục thế nào không ai có thể dự đoán trước.
Thế là những nỗi sợ bắt đầu hiện hình rất rõ ràng. Nhưng tôi đã chuẩn bị cho cuộc gặp ấy từ trước. Tôi không né tránh. Tôi ngồi xuống đối thoại với từng nỗi sợ một.
ĐỐI THOẠI VỚI NỖI SỢ
Tôi tự hỏi mình: “Tại sao mình sợ bị lệch mặt, méo miệng?”
Sau một hồi quan sát, tôi nhận ra mình sợ mất đi hình ảnh quen thuộc của bản thân. Sợ không còn được nhìn nhận và đối xử như trước. Nhưng rồi tôi lại hỏi tiếp: “Nếu giá trị của mình chỉ nằm ở vẻ bề ngoài, vậy thì những năm tháng mình sống có ý nghĩa gì?”. Nếu sau tất cả, vẫn còn những người chân thành yêu thương và trân trọng mình như trước đây, bất kể khuôn mặt có thay đổi thế nào, chẳng phải đó mới là những người đáng để giữ lại trong cuộc đời sao? Nghĩ đến đó, tôi bật cười. Đây hóa ra lại là một phép thử rất đẹp.

Rồi tôi tiếp tục hỏi: “Tại sao mình sợ mất giọng nói?”
Điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí tôi không phải là sự bất tiện trong giao tiếp. Điều khiến tôi bận lòng là việc mình có thể không còn giảng dạy được nữa, không còn thu âm được những bài thiền, không còn thực hiện podcast và dùng giọng nói để lan tỏa những điều mình tin tưởng.
Nhưng rồi tôi nghĩ đến chữ “duyên”. Nếu giọng nói không còn nữa, có lẽ nhân duyên với công cụ ấy đã hoàn tất. Vậy thì trong những ngày ít ỏi trước phẫu thuật, tôi sẽ thu âm thêm những bản thiền còn dang dở, sẽ tổ chức một buổi chia sẻ trực tuyến về sức khỏe cộng đồng, sẽ nói những điều cần nói và trao đi những điều cần trao. Còn nếu sau đó không còn nói được nữa, tôi vẫn có thể viết. Tôi vẫn có thể học ngôn ngữ ký hiệu. Tôi vẫn có thể truyền tải giá trị qua hành động, qua hình ảnh, qua sự hiện diện của chính mình. Nghĩ đến đó, tôi thấy không còn gì đáng sợ nữa.

Kim vẫn tập yoga mỗi ngày trong thời gian chờ phẫu thuật
Và rồi tôi hỏi tiếp: “Tại sao mình sợ phải ra đi quá sớm?”
Lần này câu trả lời hiện lên ngay lập tức. Đó là cha mẹ tôi. Tôi chưa lập gia đình. Tôi chưa làm tròn những tâm nguyện mà ba mẹ gửi gắm, tôi luôn hứa rằng sau khi dự án nghiên cứu thành hình và tạo được nền tảng công việc ổn định, tôi sẽ dành thời gian cho việc cá nhân của mình. Và điều hối tiếc lớn nhất là tôi chưa thể ở bên chăm sóc họ đến cuối đời.
Lý do thứ hai là những hạnh nguyện của riêng tôi. Tôi cảm thấy vẫn còn nhiều điều dang dở. Nhiều hạt giống mới chỉ vừa được gieo xuống. Nhiều ước mơ còn chưa kịp thành hình. Tôi nhìn lại hành trình của mình và nghĩ rằng, có lẽ nếu thật sự phải rời đi, tôi sẽ còn phải quay trở lại nơi này trong một hình hài khác để tiếp tục những điều còn bỏ ngỏ.
Nhưng rồi tôi lại hiểu thêm một điều. Người hiểu về bản chất của sự sống không thật sự sợ cái chết. Điều khó nhất không phải là chết. Điều khó nhất là buông. Buông những điều mình yêu thương. Buông những người mình yêu thương. Buông cả những hạnh nguyện đẹp đẽ nhất. Đó mới là bài học cuối cùng. Có lẽ cũng là bài học khó nhất của một linh hồn.
Tôi hiểu điều đó nên tôi vừa cười vừa khóc. Khóc vì vẫn còn yêu. Cười vì cuối cùng mình cũng hiểu. Nếu cuộc đời muốn trao cho tôi bài kiểm tra ấy, tôi đã sẵn sàng bước vào phòng thi. Bởi không có cuộc gặp gỡ nào kéo dài mãi mãi. Và cũng không có cuộc chia ly nào là vĩnh viễn. Rồi tất cả chúng ta sẽ gặp lại nhau ở một nơi nào đó, vào một thời điểm nào đó, khi nhân duyên đủ đầy. Vậy nên tôi không còn sợ nữa.
Enjoy với thực tại không thể thay đổi…
Và rồi tôi bắt đầu sống đúng như những gì mình đã nghĩ. Trong những ngày chờ phẫu thuật, tôi xin bác sĩ cho phép được ra ngoài mỗi ngày. Tôi đi ăn những món mình yêu thích. Tôi gặp bạn bè, học viên. Tôi đi chụp ảnh. Tôi trò chuyện.
Tôi cười thật nhiều. Tôi còn hẹn một người chị làm truyền thông đến phỏng vấn mình để lưu giữ lại câu chuyện này như một kỷ niệm đẹp của cuộc đời.

Tại bệnh viện tôi vẫn ăn vặt và mua cớm tươi vào viện ăn - món ăn khá yêu thích của tôi
TẬP THỞ HAAMA & YOGA tại bệnh viện
Trong bệnh viện, tôi có lẽ là một bệnh nhân rất khác!
Thay vì nghe theo lời dặn chỉ nằm yên trong phòng xét nghiệm các khâu và chờ đợi, tôi đi khắp các phòng bệnh khác khu cấp cứu và cả khu chờ phẫu thuật. Tôi hướng dẫn mọi người tập thở! Tôi chỉ cho họ cách hít thở sâu để điều hoà cơ thể và giảm căng thẳng thần kinh - giải toả những nỗi lo lắng sợ hãi và năng lượng tiêu cực, tôi còn hướng dẫn họ những động tác yoga đơn giản có thể thực hiện ngay trên giường bệnh hoặc ở hành lang. Không có thảm yoga thì tập trên ghế - trên giường và cả hành lang. Không có không gian thì tập bằng hơi thở ở tại chỗ, bất cứ nơi nào. Tôi chỉ muốn mọi người có thêm một chút sức mạnh, một chút bình an trước giờ phút bước vào phòng mổ.
Thời điểm đó tôi vẫn chưa gọi tên được phương pháp của mình là HAAMA Breath như hiện tại, tôi chỉ tập luyện và quan sát, phải đến 3 năm sau nó mới chính thức được hoàn thiện ở 9 cấp độ thực hành.


Và bằng một cách nào đó, tôi trở thành người bệnh vui vẻ nhất khu điều trị. Tôi ít nói về câu chuyện của mình. Tôi dành phần lớn thời gian để lắng nghe câu chuyện của người khác để cho người ta những lời khuyên với những kiến thức và kinh nghiệm mà mình có. Có lẽ tôi đã tận dụng từng phút giây còn lại của mình để làm điều đó.
3 ngày cuối cùng trước ca phẫu thuật thì tôi dành trọn cho chính mình. Tôi gần như không còn nói nhiều nữa. Ngược lại tôi chỉ ngồi yên, hít thở, quan sát cơ thể và lắng nghe từng chuyển động rất nhỏ bên trong. Không gian nội tâm của tôi trở nên yên ắng đến lạ. Một sự yên ắng không phải vì tuyệt vọng, mà vì mãn nguyện.
Tôi cảm thấy mình đã sống. Đã trải nghiệm. Đã yêu thương. Đã học hỏi. Đã cho đi. Đã nhận lại. Và đã hiểu được những gì mình cần hiểu.
Nếu phải ra đi ở tuổi còn trẻ, đó cũng là một sự an bài. Nếu được ở lại, nghĩa là hành trình này vẫn chưa kết thúc. Tôi vẫn còn trách nhiệm với cuộc đời. Vẫn còn những việc cần phải làm. Vẫn còn những nhân duyên cần gặp. Vẫn phải tiếp tục bước đi. Đơn giản là như vậy.
Có một điều cho đến cuối cùng tôi vẫn luôn chắc chắn. Tôi sẽ không đánh đổi những ngày cuối đời của mình bằng sự dằn vặt và đau đớn theo cách đồng thuận đưa hóa chất vào cơ thể. Tôi không muốn chỉ tồn tại. Tôi muốn được sống. Sống một cách toàn vẹn. Sống đúng với những gì mình tin tưởng.
Và nếu đến một ngày cơ thể không còn khả năng phục hồi nữa, tôi muốn được trở về với tự nhiên theo cách tự nhiên nhất. Không phải vì buông xuôi, mà vì đã thấu hiểu. Đã chấp nhận. Và đã hòa giải với tất cả những gì cuộc đời mang đến.
Để nếu phải ra đi, đó sẽ là một sự ra đi trong thanh thản…
Còn tiếp …
Bạn có thể đọc thêm series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” tại đây:
👉 Tập 1 – KIỆT SỨC & GỤC NGÃ
https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-su-song-tap-1
👉 Tập 18 (tập gần nhất) – CUỘC GẶP VỚI UNG THƯ
https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-cua-su-song-tap-18-cuoc-gap-voi-ung-thu
Mỗi tập là một mảnh ghép trong hành trình đi qua biến cố, tìm lại sức khỏe, hiểu sâu hơn về cơ thể, hơi thở và trách nhiệm của con người với sự sống.
🕘 Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” vào mỗi sáng thứ 5 và Chủ Nhật (9h00) hàng tuần!
Vashna Thiên Kim
#HaamaBreath #QuayTroVe #HoiTho #SuSong #VượtGiớiHạn #ChinhPhucBanThan #VashnaThienKim #PhucHoi #HanhTrinhSong #BreathOfLife #UngThư #BệnhTật #SứcKhỏe



