Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống
Người Đi Tìm Hơi Thở Sự Sống Tập 17: Từ phá sản, NỢ NẦN đến quán quân toàn quốc!
Có lẽ, một trong những điều khiến con người trưởng thành nhanh nhất… chính là NỢ NẦN! Không phải vì đồng tiền có sức nặng quá lớn. Mà bởi khi đứng trước áp lực sinh tồn, mọi lớp vỏ an toàn quanh ta đều bị bóc xuống. Ta buộc phải đối diện với chính mình: với nỗi sợ, giới hạn, lòng tự trọng và cả những năng lực chưa từng được đánh thức.
Từ phá sản, NỢ NẦN đến quán quân toàn quốc! - [Người đi tìm hơi thở của sự sống - tập 17]
Vừa qua, sau khi nghe một tập Podcast của tôi về kinh tế và thời cuộc dưới góc nhìn chiêm tinh học, có một người bạn đã hỏi tôi một câu rất thú vị:
“Bạn có sợ “NỢ” không?”
“Trong đời, có nên liều lĩnh vay nợ để làm nên chuyện không?”
Tôi im lặng vài giây rồi bật cười.
Bởi nếu nhìn lại cuộc đời mình, tôi chưa bao giờ là kiểu người mang tâm thế “được ăn cả ngã về không” để lao vào đời bằng sự liều lĩnh mù quáng. Ngược lại, tôi sống khá căn cơ và bền vững. Tôi thích cảm giác chắc chắn, ổn định, kiểu “ăn chắc mặc bền” mà người Việt mình thường nói. Tôi không phải mẫu người thích vay nợ thật lớn chỉ để tìm cơ hội đổi đời.
Nhưng có lẽ, số phận đôi khi lại rất thích đưa con người đến những hoàn cảnh mà nếu không bị đẩy vào đó, họ sẽ chẳng bao giờ biết mình mạnh đến đâu.
Người ta hay nói: “Cái khó ló cái khôn.”
Nhưng thật ra, nghịch cảnh không chỉ làm lộ ra sự thông minh. Nó còn đánh thức những năng lực tiềm ẩn mà trong điều kiện bình thường, chính ta cũng không biết mình có.
👯♂️ Tôi nghĩ trong tôi luôn tồn tại hai con người hoàn toàn đối lập.
Một người rất biết đủ, rất bình yên, rất “thuận tự nhiên”. Sau khi chứng minh được năng lực và lựa chọn của mình là đúng trong mắt ba mẹ, thật lòng mà nói, tôi gần như không còn quá nhiều tham vọng vật chất hay danh tiếng gì nữa. Tôi từng nói với ba mẹ từ sau khi trả được món nợ đầu tiên cho ba mẹ lúc 19 tuổi vay vốn làm ăn rằng: “Con muốn sống độc lập, không muốn nhận tiền chu cấp từ gia đình nữa.” Với tôi, khi chưa lo được ngược lại cho đấng sinh thành thì ít nhất cũng đừng khiến họ phải tiếp tục bận lòng vì mình.
Sau những biến cố như cháy công ty hay sang nhượng nhà hàng vì sức khỏe, tôi lại càng sống đơn giản hơn. Tôi thích những ngày bình yên, ăn uống thanh đạm, tập luyện, đọc sách, nghiên cứu, sống chậm và để mọi thứ tùy duyên, có lẽ thời điểm đó tôi đã đủ mệt nhoài và chán nản với tất cả. Khi ấy tôi còn rất trẻ - 27 tuổi, cái tuổi mà nhiều người vẫn đang muốn chứng minh bản thân với thế giới. Nhưng có lẽ tôi đã trải đủ những cuộc vui và đủ va đập để hiểu rằng bình an đáng giá hơn rất nhiều thứ hào nhoáng.
👯♂️ Nhưng sâu bên dưới con người bình thản ấy lại tồn tại một ngọn lửa khác.
Một khi tôi đã quyết định làm điều gì, tôi sẽ làm đến tận cùng! Làm việc nghiêm túc. Yêu nghiêm túc. Nghỉ ngơi nghiêm túc. Chơi cũng nghiêm túc hết mình. Tôi luôn có cảm giác bên trong mình tồn tại một nguồn năng lượng rất lớn, chỉ là bình thường nó ngủ yên mà thôi.
Có lẽ vì lá số của tôi thiếu “hỏa khí”, nên số phận luôn phải dùng những cú sốc đủ lớn để đốt lên ngọn lửa ấy. 🔥
Và một trong những lần như thế… là khi công ty tôi bị hỏa hoạn.
Ngọn lửa năm đó không chỉ thiêu rụi cơ sở vật chất sau 8 năm gây dựng, mà còn kéo theo khoản nợ gần một tỷ đồng 💣. Trước đó, để mở chi nhánh thứ hai cho trung tâm thẩm mỹ, tôi đã vay thêm vốn đầu tư các thiết bị công nghệ cao với niềm tin rằng chỉ cần một hai năm sẽ hòa vốn.

Chưa kể trước đó khi thành công ở cơ sở 1 tôi còn đổi một chiếc ôtô mới hơn ba tỷ cùng lúc phải đầu tư vốn liếng thêm mở chi nhánh 2, vậy là tôi vay 1/3 khi đổi xe mới.
Đó là một kế hoạch rất bình thường trong kinh doanh. Không liều lĩnh. Không mơ mộng. Chỉ là một bước đi hợp lý cho sự phát triển.
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng vận hành theo những kế hoạch hợp lý.
Chỉ trong một đêm, tất cả hóa thành tro bụi. Tôi ngày ấy thiếu kiến thức nên không mua bảo hiểm cháy nổ - đã mất hết còn phải vay nợ thêm để sửa chữa lại cơ sở vật chất.
Cũng chỉ trong một đêm, từ một người thành công với một tương lai đầy triển vọng ở phía trước, tôi như rớt từ trên đỉnh núi xuống vực thẳm, không những mất hết, mà còn: NỢ !
Nhưng, điều đáng sợ nhất của phá sản không phải là mất tiền.
Mà là cảm giác đứng giữa đống đổ nát ấy và không biết phải bắt đầu lại từ đâu.
💔 Tôi thất nghiệp. Không còn nguồn thu. Không có hướng đi rõ ràng. Nhưng điều khiến tôi đau nhất là ý nghĩ phải quay về ngửa tay xin ba mẹ giúp mình xử lý hậu quả, nợ nần.
Tôi không muốn điều đó.
Không phải vì tự ái.
Nhưng tôi hiểu cảm giác của một người làm cha, làm mẹ khi nhìn thấy con mình gục ngã sẽ đau đến thế nào. Lúc ấy, tôi vẫn muốn giữ lời hứa năm xưa: rằng khi con lớn rồi, con sẽ tự lập, sẽ không dùng tiền của gia đình nữa, để ba mẹ có thể yên tâm rằng con đủ năng lực sống giữa cuộc đời này.
Vì thế, tôi loay hoay rồi tự quyết định: mình sẽ đi làm, sẽ trả nợ dần, nhưng không xin tiền bố mẹ. Mình có tay, có chân, có trí óc mà. Tôi đã nghĩ như vậy, dù thật ra lúc đó vẫn chưa biết mình sẽ bắt đầu từ đâu, sẽ làm công việc gì.
Đúng lúc ấy, một người bạn học cùng tôi từ cấp 2 xuất hiện. Người bạn ấy đã giúp tôi rất nhiều trong giai đoạn tăm tối đó - không chỉ bằng sự động viên, mà còn sẵn sàng ứng tiền cho tôi khi cần xoay lãi hoặc xử lý những khoản cấp bách. Sự hỗ trợ ấy kéo dài gần một năm, đủ để tôi có thêm khoảng thở và tập trung xây dựng lại mọi thứ từ đầu.
Khi quyết định không tiếp tục đi theo ngành thẩm mỹ nữa, lĩnh vực ấy cần quá nhiều vốn, tôi hiểu mình phải học thêm kiến thức ở một hướng hoàn toàn mới. Tôi thật sự cần thời gian để học hỏi, để bắt đầu lại, và để tìm ra một cách tồn tại khác - một cách sống không còn dựa vào kinh doanh, không còn dựa vào vốn liếng, mà dựa vào chính năng lực có thể gây dựng lại của mình.
🎉🎉🎉
Và điều kì diệu xảy ra là một khoảng thời gian sau, cuộc đời lại mở ra cho tôi một cánh cửa rất kỳ lạ:
🏋️♀️ Ở trung tâm California Fitness & Yoga nơi tôi tập luyện, có một cuộc thi thể lực quy mô toàn quốc dành cho gần hai ngàn thành viên, giải thưởng cho quán quân lên đến hơn một tỷ đồng bao gồm xe Ford EcoSport và thẻ tập VIP Centurion trọn đời kèm theo hợp đồng đại sứ nhãn hàng 1 năm với hãng Ford.
Tôi nhìn poster cuộc thi ấy rất lâu.
Rồi trong đầu hiện lên một suy nghĩ:
“Hay là… mình thử?”
Và tôi đã nghĩ, nếu ở giai đoạn này mình chưa thể làm được điều gì thật lớn lao, thì ít nhất việc bước vào một quá trình tập luyện nghiêm túc, với cường độ cao, cũng sẽ mang lại cho tôi một phiên bản khác của chính mình. Nếu không giành được giải thưởng, tôi vẫn có thể đổi lại bằng một sắc vóc tốt hơn, một tinh thần kỷ luật hơn, một nội lực vững vàng hơn. Tôi nghĩ, tham gia cuộc thi này, dù không “bổ ngang” thì cũng sẽ “bổ dọc” - ít nhất, nó cho tôi một mục tiêu để hướng tới, một lý do để phấn đấu.
Nghe thì đơn giản. Nhưng đó không phải một cuộc thi dễ dàng.
Có gần 2000 người tham gia trên cả nước. Trong đó có rất nhiều vận động viên chuyên nghiệp, gymer lâu năm với thể hình vượt trội. Còn tôi lúc ấy chỉ là một cô gái có vóc dáng khá mảnh mai.
Nhưng thời điểm đó, tôi bắt đầu nghiên cứu rất sâu về cơ thể, hơi thở và tâm trí và dinh dưỡng đúng. Tôi nhận ra một điều quan trọng:
Đối thủ lớn nhất của con người chưa bao giờ là người khác.
Mà là giới hạn trong tâm trí của chính mình.
Tôi không cần mạnh hơn tất cả mọi người. Tôi chỉ cần thay đổi chính mình nhiều nhất để thay đổi mọi chỉ số cân năng - cơ - mỡ tỷ lệ cao nhất.
💪 Và thế là tôi bước vào một hành trình gần như cực hạn.
Hai buổi tập mỗi ngày.
Nghiên cứu từng chế độ dinh dưỡng để tăng cơ giảm mỡ nhưng vẫn giữ sức bền.
Quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của cơ thể.
Tập những bài khó đến mức toàn thân run lên, cơ bắp nóng rát và có lúc tưởng như không thể đứng dậy thêm được nữa.
Nhưng chính trong giai đoạn đó, tôi bắt đầu hiểu sâu sắc sức mạnh của hơi thở. 🌬️
Có những khoảnh khắc cơ thể gần như muốn bỏ cuộc hoàn toàn. Nhưng chỉ cần tập trung vào hơi thở, giữ tâm trí không hoảng loạn, một nguồn năng lượng khác lại được đánh thức.
Tôi vẫn nhớ cảm giác ấy rất rõ.
Có lúc tôi tự nói với chính mình như hét lên bên trong:
“Mày không được ngừng lại!”
“Không được gục xuống!”
“Mày làm được!”
Và rồi thật kỳ lạ, hơi thở sâu bắt đầu kéo theo một luồng sức mạnh mới. Toàn bộ cơ thể nóng lên như được tái tạo năng lượng. Tôi gần như không còn cảm thấy đau cơ nữa. Chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối và ý chí phải đi tiếp.
Khi ấy tôi hiểu rằng:
Giới hạn của con người phần lớn không nằm ở cơ thể.
Nó nằm ở niềm tin.
Và với tôi, không có điều gì là không thể, tin rằng mình làm được đã là thành công một nửa và chỉ có niềm tin rằng mình sẽ làm được, thì mình mới bắt đầu !
🎊 Và rồi, 3 tháng sau, điều không ai nghĩ tới đã xảy ra.
Một cô gái trông khá nhỏ bé như tôi lại chiến thắng gần 2000 người trên cả nước để trở thành Quán Quân - một cuộc thi về “thể lực” !


Ngày bước lên sân khấu nhận giải, rất nhiều người nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi. Có lẽ họ không hiểu rằng thứ mạnh nhất trong con người chưa bao giờ là cơ bắp.
Mà là nội lực tinh thần được đánh thức bởi nghịch cảnh.
Giải thưởng năm đó giúp tôi cân bằng khoản nợ, đồng thời đưa tôi đến hợp đồng trở thành đại sứ cho dòng xe thể thao Ecosport trong một năm - một cánh cửa mới mở ra trong cuộc đời tôi. Có lẽ, đó thật sự là một bước ngoặt. Vì từ đây, tôi buộc phải xuất hiện nhiều hơn qua hình ảnh, video và truyền thông. Với một người vốn quen sống kín tiếng, nếu không có sự kiện ấy, có lẽ tôi đã không bước vào hàng loạt chương trình sau này - những cơ duyên đưa tôi đến gần hơn với lĩnh vực sức khỏe, rồi trở thành đại sứ của một giải Marathon quốc tế trong vai trò một KOL về môi trường sống.


Tuy một thời gian sau, tôi được bạn bè tin tưởng để trở thành cổ đông và điều hành nhà hàng do chính tôi lên ý tưởng, dù không cần góp vốn ban đầu, nhưng quãng thời gian đủ dài nghiên cứu về dinh dưỡng và tập luyện đã giúp tôi hiểu rõ hơn về cơ thể, sức khỏe và vận trình phát triển của mình. Nhờ đó, về sau tôi có thể dễ dàng buông bỏ công việc kinh doanh đơn thuần, khi nhận ra điều mình thật sự nên làm không chỉ là mua bán dịch vụ thông thường.
Tôi bắt đầu chọn một cách sống khác, với một nhân sinh quan khác. Cũng là làm việc để sinh tồn, cũng là kiếm tiền để sống, nhưng tôi muốn chọn những công việc có ý nghĩa hơn: không bào mòn bản thân hay người khác, mà có thể giúp mình phát triển tốt hơn, đồng thời tạo ra giá trị thiết thực cho xã hội.
Nó như cách mà số phận đưa đẩy tôi đến một điểm chuyển khác của cuộc đời vậy - mà cho đến giờ tôi đã trải qua vài điểm chuyển được “đời xô đẩy” như thế ! Tính ra vũ trụ này thật ưu ái tôi, để tôi luôn có những con người tuyệt vời và những cơ hội tuyệt vời trong cuộc sống mỗi khi gặp biến cố.
❤️ Và tôi đã nhận ra, điều mà biến cố ấy mang lại không phải nợ nần - nghịch cảnh hay làm khó dễ tôi.
Mà đó là sự xác nhận cho một niềm tin rất lớn bên trong tôi:
Rằng con người thật sự có những khả năng vô hạn đang ngủ yên.
Và đôi khi, cuộc đời sẽ dùng nghịch cảnh để ép bạn phải chạm vào phần sức mạnh ấy.
Nếu nhìn bằng góc nhìn số mệnh hay chiêm tinh học, tôi hiểu rằng có những thử thách vốn không đến để hủy hoại ta. Nó đến để rèn ta. Để đốt lên phần “hỏa khí” còn thiếu. Để buộc ta trưởng thành nhanh hơn. Và đôi khi, chính thứ từng khiến bạn tuyệt vọng nhất… lại là cánh cửa đưa bạn bước sang một cuộc đời khác.
Cho nên hôm nay, nếu bạn đang mắc nợ, đang thất bại hay đang cảm thấy số phận quay lưng với mình… hãy nhớ một điều:
Đừng vội sợ nghịch cảnh.
Biết đâu, đó chỉ là cách cuộc đời đang gọi phần mạnh mẽ nhất bên trong bạn thức dậy mà thôi.
👉 Bạn có thể xem qua sự kiện tôi nhận giải thưởng quán quân chương trình này qua link báo bên dưới và xem thêm hình ảnh dưới phần bình luận: https://fordhaiduong.vn/ford-viet-nam-trao-thuong-chiec-ford-ecosport-mau-do/
Bạn có thể đọc thêm series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” tại đây:
👉 Tập 1 – KIỆT SỨC & GỤC NGÃ
https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-su-song-tap-1
👉 Tập 16 (tập gần nhất) – TRÁCH NHIỆM CỦA CON NGƯỜI VỚI SỰ SỐNG: Một cây làm chẳng nên non!
https://www.facebook.com/share/p/1JfVuMtBjS/
Mỗi tập là một mảnh ghép trong hành trình đi qua biến cố, tìm lại sức khỏe, hiểu sâu hơn về cơ thể, hơi thở và trách nhiệm của con người với sự sống.
🕘 Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” vào mỗi sáng thứ 5 và Chủ Nhật (9h00) hàng tuần!
#VashnaThienKim #KimSri #HaamaBreath #NguoiDiTimHoiThoCuaSuSong #TuNoNanDenQuanQuan #VuotQuaNghichCanh #NoiLucTinhThan #SucManhCuaHoiTho #SongCoYNgia
Tin tức liên quan
- Vashna Thiên Kim đem văn hóa Nepal và Nhật Bản vào sự kiện Thiền trà kết nối tại Hà Nội
- Đại sứ Vashna Thiên Kim chinh phục cự ly 21km tại Giải Marathon quốc tế
- Người đẹp Cần Thơ ẵm giải một chiếc Ford EcoSport hoàn toàn mới
- Omanda Sài Gòn khai trương trong không gian “thiền” ấm áp và trang trọng
- Văn hóa Nepal và Nhật Bản hoà quyện vào sự kiện thiền trà kết nối tại Hà Nội



