Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống - Tập 20: CHIA TAY NHAN SẮC & SỰ TOÀN VẸN. BẠN TRỞ THÀNH ĐIỀU GÌ?
Rồi ngày phẫu thuật cũng đến, tôi không quên ổn định hơi thở và tập hơn 30 vòng thở trước khi lên bàn phẫu thuật. Với tâm thế nhẹ nhàng, trong lúc chờ đợi, tôi còn trấn an và dạy cho bệnh nhân xung quanh cách điều hòa hơi thở, ổn định nhịp tim để cơ thể bước vào cuộc phẫu thuật một cách hiệu quả. Ca phẫu thuật diễn ra trong bốn tiếng căng thẳng của ekip bác sĩ. Ngay sau phẫu thuật, tôi đã quyết định không dùng thuốc giảm đau, từ chối việc tiếp tục phẫu thuật khi có nguy cơ, từ chối việc bóc tách các tế bào trong cơ thể mình theo hướng phá bỏ, vì tôi tin vào khả năng chữa lành, tự phục hồi kì diệu của cơ thể và lộ trình của mình đã lên kế hoạch. Tôi muốn tự mình kiểm chứng.
[Đây là quá khứ đã qua mà tôi kể lại trong chuỗi các tập truyện Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống - Tập 20]
PHẪU THUẬT và CÁI GIÁ PHẢI TRẢ
(Cuộc phẫu thuật diễn ra vào 21/4/2023)
Rồi ngày phẫu thuật cũng đến, tôi không quên ổn định hơi thở và tập hơn 30 vòng thở trước khi lên bàn phẫu thuật. Với tâm thế nhẹ nhàng, trong lúc chờ đợi, tôi còn trấn an và dạy cho bệnh nhân xung quanh cách điều hòa hơi thở, ổn định nhịp tim để cơ thể bước vào cuộc phẫu thuật một cách hiệu quả. Ca phẫu thuật diễn ra trong bốn tiếng căng thẳng của ekip bác sĩ. Ngay sau phẫu thuật, tôi đã quyết định không dùng thuốc giảm đau, từ chối việc tiếp tục phẫu thuật khi có nguy cơ, từ chối việc bóc tách các tế bào trong cơ thể mình theo hướng phá bỏ, vì tôi tin vào khả năng chữa lành, tự phục hồi kì diệu của cơ thể và lộ trình của mình đã lên kế hoạch. Tôi muốn tự mình kiểm chứng.
Hai tuần sau ca phẫu thuật, cơ thể tôi đã có những dấu hiệu hồi phục nhanh đến mức khiến các bác sĩ ngạc nhiên. Chỉ sau bảy ngày đầu, các chỉ số sinh tồn đã ổn định, vết mổ khô và phản ứng viêm giảm rõ rệt. Tôi đòi xuất viện ở nhà tự phục hồi, nhưng được giữ lại để tiếp tục theo dõi sự biến chuyển của vết mổ vì nạo vét sâu và phải cắt ngang 1 số dây thần kinh nên phải xem sau khi hết sưng tấy các chức năng có phục hồi hay không, và cũng chờ kết quả gửi khối u đi sinh thiết chuyên sâu, khối u được đông lạnh ở nhiệt độ -200 độ C và được đem đi hội chẩn.
Với người khác, gần ba tuần nằm viện đó có thể là quãng thời gian dài lê thê, đầy mệt mỏi. Nhưng với tôi, đó lại là khoảng tĩnh hiếm hoi, nơi từng ngày đều trôi qua với những thực hành thiền định, hít thở, tập luyện trong sự tỉnh thức và biết ơn.
Trong thời gian phục hồi, tôi thực hành thiền định, hít thở, tập luyện trong sự tỉnh thức và biết ơn
CÂM TẠM THỜI !
Mặt tôi bị băng kín, dây truyền dịch chằng chịt, không thể ăn uống như bình thường, chỉ có thể nuốt từng ngụm chất lỏng qua ống truyền. Vì vết mổ ở cổ khá dài, bóc tách hết các lớp da, khiến tôi gần như không thể cử động phần cổ - đầu suốt nhiều tuần liền, để tránh làm rách vết thương. Mỗi lần nuốt nước bọt là một lần như bị cực hình đau điếng đến tận óc, mỗi đêm khi cơn đau buốt dâng lên như lưỡi dao cứa sâu khiến toàn thân tê dại, tôi chỉ có thể nằm bất động và xoa dịu nó bằng cách tập trung hít thở và dùng khả năng sử dụng năng lượng của mình dẫn năng lượng đến vùng tổn thương theo cách riêng của mình (mà sau này đó là cấp độ cao chuyên sâu của Haama Breath).

Tôi thật sự không thể quên được cảm giác tấm lưng và chiếc cổ đau tê cứng của tôi khi phải liên tục nằm lì trên chiếc giường bệnh mà bất lực.. phần cổ là trung tâm - nên khi không thể cử động, tôi không còn có thể tự xoay người hoặc tự ngồi dậy nữa, tất cả mọi việc từ nhu cầu nhỏ nhất như thay đồ và vệ sinh đều cần có người giúp tôi. Tay và cổ vẫn có chằng chịt ống kim ghim sẵn và gắn ống thoát dịch trong cổ liên tục 2 tuần…

MÉO MIỆNG VÀ LIỆT NỬA BÊN LƯỠI
Trước khi có thể sử dụng lại dây thanh quản để có âm thanh phát ra khi nói, tôi đã không thể nói chuyện được hơn 1 tháng. Vì toàn bộ vùng vòm họng, thanh quản sưng to và phần bên trong chỗ cắt bỏ khối u rất đau rát nên không thể hoạt động như bình thường, sau 3 tuần lau rửa vết thương và cắt chỉ ngoài, tôi cố gắng phát ra tiếng nói nhưng không thành và cảm giác rất đau buốt từ bên trong cổ họng, vết cắt bên ngoài có thể liền miệng vết thương nhưng bên trong hẳn là vẫn tan hoang lắm !
Tôi đã phải giao tiếp với người nhà và trợ lí qua soạn ghi chú trên điện thoại đưa họ đọc, hoặc nhắn tin khi cần hỗ trợ gì đó…
Dù rằng cơ thể tôi phục hồi nhanh nhưng đúng như những gì đã được dự liệu khi tôi trước đó đã ứng dụng phương pháp của mình giúp nhiều người để biết tác động của nó, nhưng cơ thể tôi cũng chịu những hậu quả không mong muốn phát sinh của ca phẫu thuật, khi cắt phạm vào mạng lưới chằng chịt dây thần kinh ở dưới tuyến nước bọt do vị trí khối u nằm sâu.
Hệ quả đó dẫn đến cơ mặt bị lệch, khi nói chuyện bị méo miệng, không rõ ràng khẩu hình, một nửa lưỡi bên phải gần như liệt và không thể điều chỉnh nên không thể phát âm tròn vành rõ chữ.
Mỗi lần cố gắng nói, tôi lại cảm thấy nửa khuôn mặt không nghe theo ý mình, như thể có hai con người đang sống trong cùng một cơ thể, một bên hoạt động, một bên chỉ im lặng quan sát.
ĐỐI DIỆN CHÍNH MÌNH & CỞI BỎ TOÀN BỘ LỚP ÁO BÊN NGOÀI
Tôi vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên nhìn mình trong gương và thử cử động lưỡi - cơ miệng sau ca phẫu thuật, chỉ cần nhoẻn miệng cười sẽ phát hiện phần mặt méo lệch về bên trái.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ rất lâu, dù đã nhiều lần hình dung trước những tình huống xấu nhất có thể xảy ra, nhưng khi sự thật hiện diện ngay trước mắt, tôi vẫn lặng người đi vài giây. Một bên khuôn mặt không còn cân xứng như trước. Khẩu hình méo lệch khi cố gắng phát âm. Một nửa lưỡi gần như không nghe theo sự điều khiển của mình. Và nổi bật nhất là vết sẹo dài chạy ngang cổ, đỏ sẫm và thô ráp như một dấu mốc mà cuộc đời vừa khắc lên cơ thể tôi.
Tôi nghĩ bất kỳ ai trong hoàn cảnh ấy cũng sẽ buồn. Tôi cũng vậy.
Tôi không phải thánh nhân.
Tôi cũng là một người phụ nữ bình thường
Một người đã được cha mẹ sinh ra lành lặn, khỏe mạnh. Một người từng có tuổi trẻ, có nhan sắc, có sự tự tin khi đứng trước đám đông. Một người từng dùng giọng nói để giảng dạy, chia sẻ và kết nối với rất nhiều người.
Vậy nên khi nhìn thấy những thay đổi ấy trên chính cơ thể mình, làm sao có thể nói rằng hoàn toàn không tiếc nuối?
Tôi tiếc cho sự toàn vẹn mà cha mẹ đã trao cho mình.
Tiếc cho khuôn mặt quen thuộc mà hơn ba mươi năm qua tôi vẫn nhìn thấy mỗi sáng.
Tiếc cho giọng nói đã đồng hành cùng tôi qua biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ, bài giảng, bản thu âm và những câu chuyện sẻ chia.
Nhưng điều thú vị là lần này nỗi buồn không còn kéo tôi chìm xuống như trước. Nó chỉ lặng lẽ ngồi đó. Và song hành cùng nó là một nhận thức hoàn toàn mới đang được sinh ra.
Tôi bắt đầu tự hỏi mình: "Nếu không còn nhan sắc này thì sao? Nếu không còn giọng nói này thì sao? Nếu một ngày mình không còn xuất hiện trước mọi người với hình ảnh quen thuộc ấy nữa thì sao?" Liệu tôi có còn được yêu thương? Liệu tôi có còn được tôn trọng? Liệu tôi có còn được nhìn nhận như trước? Hay đó chỉ là những nỗi sợ mà bản thân tôi cũng như bao người khác đã vô thức nuôi dưỡng từ rất lâu?
SAO PHẢI SỐNG TRONG ÁNH NHÌN CỦA NGƯỜI KHÁC?
Bởi nếu nhìn thật kỹ, phần lớn cuộc đời chúng ta đều đang sống trong ánh mắt của người khác. Ta mặc đẹp vì người khác nhìn. Ta cố gắng thành công vì người khác nhìn. Ta cố gắng hoàn hảo vì người khác nhìn. Ta đau khổ vì người khác đánh giá. Ta hạnh phúc vì người khác công nhận. Nhưng rất ít người ngồi xuống và thành thật hỏi chính mình: "Còn bản thân mình nghĩ gì? Còn mình có thật sự trân trọng chính mình hay không?"
Nếu tất cả những lời khen biến mất, nếu tất cả những ánh mắt ngưỡng mộ biến mất, nếu tất cả những danh xưng biến mất, nếu tất cả những điều từng khiến người khác chú ý đến mình đều biến mất, thì mình còn lại là ai?
Tôi nhận ra đây mới là câu hỏi mà cuộc đời đang muốn tôi trả lời.

LẶNG & BÌNH YÊN
Thú thật, khoảng thời gian không thể nói chuyện lại là khoảng thời gian bình yên nhất mà tôi từng trải qua trong nhiều năm. Nghe có vẻ nghịch lý. Nhưng đó là sự thật.
Tôi không cần tiếp chuyện ai. Không cần giải thích. Không cần bảo vệ quan điểm. Không cần thuyết phục. Không cần chứng minh. Không cần cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai. Tôi gần như thu toàn bộ sự chú ý của mình trở về bên trong.
Tôi nghe rất rõ từng hơi thở.
Tôi nghe rất rõ từng cảm xúc.
Tôi nghe rất rõ từng suy nghĩ đang sinh ra rồi mất đi trong tâm trí mình.
Và có lẽ chỉ khi đi qua cùng cực của những đau đớn, cả trên thân thể lẫn trong tinh thần, tôi mới thật sự biết trân quý món quà căn bản nhất mà tạo hóa đã trao cho con người: hơi thở!
Trước đây, tôi từng nghĩ hơi thở chỉ là một hoạt động tự nhiên của sự sống. Nhưng trong những ngày cơ thể đau, mặt tê, lưỡi không còn nghe theo ý mình, cổ họng khó chịu, tinh thần có lúc rơi xuống những khoảng rất sâu, tôi mới hiểu hơi thở không chỉ giúp con người tồn tại.
Hơi thở còn là một cánh cổng.
Một cánh cổng mở ra sự ổn định, sự trở về và khả năng tự nâng đỡ chính mình từ bên trong. Nếu tôi không biết quay về với hơi thở, không biết vận dụng hơi thở và tìm cách ứng dụng nó vào từng cơn đau, từng đợt bất an, từng khoảnh khắc cơ thể tưởng như không chịu nổi nữa, có lẽ tôi đã không thể đi qua giai đoạn ấy một cách bình tĩnh như vậy. Và điều kỳ diệu nhất là, trong rất nhiều thời điểm, chính hơi thở đã giúp tôi tự điều hòa, tự làm dịu và vượt qua mà không phải dựa vào thuốc để trấn an tinh thần mình.
Tôi phát hiện ra rằng phần lớn thời gian trước đây, con người không thật sự sống trong hiện tại. Chúng ta luôn bận đối thoại với thế giới bên ngoài.
Bận phản ứng.
Bận phòng thủ.
Bận chứng minh.
Bận xây dựng hình ảnh về chính mình.
Nhưng khi không còn khả năng nói, tôi như được ép phải rời khỏi sân khấu ấy. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi chỉ đơn giản là hiện diện. Không vai diễn. Không danh xưng. Không nhiệm vụ. Không trách nhiệm. Không cần trở thành ai cả. Chỉ là một con người đang ngồi đó và hít thở.
IM LẶNG LÀ ÂM THANH VĨ ĐẠI NHẤT
Và chính trong sự im lặng ấy, tôi bắt đầu nhìn thấy những điều mà trước đây mình chưa từng nhìn thấy.
Tôi nhận ra có rất nhiều lớp áo mà bản thân đã mặc lên người suốt nhiều năm: lớp áo của nhan sắc, lớp áo của tri thức, lớp áo của thành tựu, lớp áo của vai trò xã hội, lớp áo của sự ngưỡng mộ, lớp áo của những kỳ vọng mà người khác đặt lên mình.
Từng lớp một. Từng lớp một. Cuộc đời đang nhẹ nhàng cởi chúng xuống. Ban đầu tôi thấy trống trải. Nhưng rồi tôi nhận ra điều còn lại sau cùng mới chính là con người thật.
Tôi không biết sáu tháng nữa, một năm nữa hay nhiều năm nữa, khuôn mặt tôi có thể trở lại như trước hay không. Tôi không biết giọng nói của mình có thể hồi phục đến mức nào. Tôi không biết những tổn thương thần kinh có phục hồi hoàn toàn hay không.
Nhưng điều đó không còn quan trọng như trước. Bởi tôi đã chấp nhận cả kết quả tệ nhất. Khi một người đã nhìn thẳng vào điều tệ nhất và học cách sống cùng nó, họ không còn bị nỗi sợ điều khiển nữa.
SỰ HOÀN HẢO - BUÔNG BỎ & TỰ HÀO
Từ ngày đó, tôi bắt đầu nhìn vết sẹo trên cổ bằng một ánh mắt khác. Tôi không còn xem nó là một khiếm khuyết. Tôi xem nó là một chiến tích. Một minh chứng rằng mình đã bước qua một trận chiến sinh tử và vẫn còn ở đây. Vẫn còn được hít thở. Vẫn còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Vẫn còn được yêu thương và tiếp tục yêu thương.
Tôi cũng bắt đầu nhìn mọi sự không hoàn hảo theo cách khác. Có lẽ chúng không đến để lấy đi điều gì, mà đến để mở ra điều gì đó sâu sắc hơn. Giống như cuộc đời vẫn thường vậy. Mỗi lần lấy đi một thứ bên ngoài, nó lại trao cho ta một món quà ở bên trong. Chỉ là phần lớn chúng ta quá bận tiếc nuối thứ đã mất nên không nhìn thấy điều mới đang được sinh ra.
Và rồi tôi lại tiếp tục đặt câu hỏi như tôi vẫn luôn làm trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời: Điều này đang muốn dạy mình điều gì? Tại sao nó đến? Nếu đây là một bài học, thì bài học ấy là gì?
Sau rất nhiều ngày quan sát và chiêm nghiệm, tôi nhận ra rằng có lẽ cuộc đời không hề muốn lấy đi nhan sắc của tôi. Không hề muốn lấy đi giọng nói của tôi. Không hề muốn lấy đi sự toàn vẹn của tôi. Nó chỉ muốn tôi hiểu rằng những thứ đó chưa bao giờ là giá trị thật của một con người.
Bởi đến cuối cùng, thứ còn ở lại không phải là khuôn mặt đẹp đến đâu. Không phải là giọng nói hay đến đâu. Không phải là người khác yêu quý mình đến đâu. Mà là sau tất cả những mất mát, tổn thương và biến cố, mình còn giữ được bao nhiêu tình yêu thương trong trái tim mình.
Có lẽ đó mới là vẻ đẹp thật sự mà thời gian không thể lấy đi. Và cũng có lẽ đó là lý do vì sao những biến cố lớn nhất trong cuộc đời đôi khi lại là những món quà lớn nhất. Bởi chúng buộc ta phải gặp lại chính mình. Con người thật của mình. Không lớp áo. Không mặt nạ. Không danh xưng. Không ánh hào quang. Chỉ còn lại bản chất thuần khiết nhất của một linh hồn đang học cách trưởng thành thông qua những bài học của sự sống.

Còn tiếp …
Bạn có thể đọc thêm series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” tại đây:
👉 Tập 1 – KIỆT QUỆ & GỤC NGÃ
https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-su-song-tap-1-kiet-que-guc-nga
👉 Tập 19 (tập gần nhất) – UNG THƯ & NGƯỜI LẠC QUAN NHẤT QUẢ ĐẤT
https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-su-song-tap-19-ung-thu-nguoi-lac-quan-nhat-qua-dat
Mỗi tập là một mảnh ghép trong hành trình đi qua biến cố, tìm lại sức khỏe, hiểu sâu hơn về cơ thể, hơi thở và trách nhiệm của con người với sự sống.
🕘 Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” vào mỗi sáng thứ 5 và Chủ Nhật (9h00) hàng tuần!
Vashna Thiên Kim
#HaamaBreath #QuayTroVe #HoiTho #SuSong #VượtGiớiHạn #ChinhPhucBanThan #VashnaThienKim #PhucHoi #HanhTrinhSong #BreathOfLife #UngThư #BệnhTật #SứcKhỏe



