Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống - Tập 18: CUỘC GẶP VỚI UNG THƯ
24
05/2026

Người Đi Tìm Hơi Thở Của Sự Sống - Tập 18: CUỘC GẶP VỚI UNG THƯ

Sợ bệnh tật. Sợ đau đớn. Sợ chết. Sợ chưa báo hiếu được cha mẹ. Sợ mất đi hình hài quen thuộc. Sợ xấu xÍ. Sợ mất danh dự và uy tín của một người đang lan tỏa về các phương pháp bảo vệ sức khỏe cho người khác. Sợ không còn nói được nữa. Sợ dang dở những ước mơ còn chưa kịp gieo… Ai đã từng đối diện với ngần ấy những nỗi sợ trên và đi xuyên qua nó, cả những nỗi sợ về danh tiếng/ nghèo khổ khi từng mất trắng, sẽ quay trở lại cuộc đời này bằng một tâm thái sống không còn bất kì nỗi sợ nào nữa …

Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc ấy, một buổi sáng thanh bình trên núi, khi ánh nắng len qua những tán cây đang khẽ hát cùng những làn gió mơn man. Tôi ngồi thiền như bao ngày bình thường khác, quan sát nhịp thở và dòng năng lượng trong cơ thể. 

Nhưng hôm nay, bỗng có điều gì đó khác lạ. tôi nhận thấy có một lỗ hổng năng lượng ở luân xa thứ năm ở vùng cổ họng. Dòng năng lượng nơi ấy mờ đi, và có một lớp trượt khí đen bao phủ. Tôi biết, đó là tín hiệu của một vấn đề về sức khỏe.

Khi xuống núi, tôi tức tốc đi kiểm tra. Các bác sĩ siêu âm tuyến nước bọt dưới hàm phải, và kết quả cho thấy có một khối mô tăng sinh không đều, một khối u tiềm ẩn nguy cơ ác tính. Điều khiến tất cả ngạc nhiên là ở thể vật lý, khối u gần như chưa thể sờ hay cảm nhận được. Nó quá nhỏ, không gây đau, không biểu hiện triệu chứng. Nhưng ở tầng năng lượng, tôi đã cảm nhận được sự bất ổn ấy khá rõ.

Lúc đó, tôi đã thực hành lối sống rất lành mạnh nhiều năm, không thể nào có những sự tích lũy độc tố như đời sống bình thường được. Tôi dạy về sức khỏe, dinh dưỡng, năng lượng. Tôi sống bằng chính triết lý đó. Vậy mà bỗng dưng, tôi đứng trước một nghịch cảnh kỳ lạ này. Một khối u nằm ở vị trí rất sâu, ẩn dưới tuyến nước bọt, là nơi tập trung vô số dây thần kinh và đang phát triển nhanh. Nếu tiếp tục như thế, nhẹ thì có nguy cơ liệt cơ mặt, mất giọng nói do tác động vào dây thần kinh, nặng thì là bản án tử thần của căn bệnh ung thư đang chờ đợi. Tôi đã đi tới tận bốn bệnh viện để sinh thiết nhằm xác định tính chất tế bào. 

Tôi thực sự muốn hiểu thấu đáo vấn đề và đối diện với bạo bệnh bằng tâm thế của một bệnh nhân mang đầy hy vọng. Tất cả đều đưa ra cùng một kết luận. Các bác sĩ nói: “Khối u này rất lạ. Nó không phải khối u lành tính, nhưng cũng chưa thể khẳng định chính xác là ác tính. Nó tăng sinh nhanh và biến đổi hình dạng bất thường”. 

Nó bất thường ở chỗ mẫu mô đột biến này chứa nhiều dạng hình thể của nhiều loại tế bào khác nhau trên cơ thể. Khi đưa vào tra cứu để xác định nguồn gốc (theo giải trình tự gen) thì không khớp với bất kỳ cơ sở dữ liệu nào, chưa được mô tả nên không thể xếp loại. Điều này gây lúng túng không chỉ cho tôi mà còn cho cả những vị bác sĩ. 

Điều này giống như một bản án được xem xét kỹ lưỡng và hình phạt nào cũng đáng sợ bên cạnh việc chờ đợi. Tất cả nỗi sợ của tôi ùa về cùng lúc:

Sợ bệnh tật
Sợ đau đớn
Sợ chết
Sợ chưa báo hiếu được cha mẹ
Sợ mất đi hình hài quen thuộc - Sợ xấu xí
Sợ mất danh dự và uy tín của một người đang lan tỏa về các phương pháp bảo vệ sức khỏe cho người khác
Sợ không còn nói được nữa
Sợ dang dở những ước mơ còn chưa kịp gieo…

Có lẽ, với những người đã có gia đình, đã viên mãn, đã báo hiếu được cha mẹ thì có thể họ sẽ nghĩ dễ dàng chấp nhận hơn tôi. Nhưng là một cô gái còn trẻ, nợ ba mẹ cả cuộc đời chưa thể báo đáp, chưa lập gia đình, đang khát khao cống hiến cho xã hội, rồi cả những người xung quanh đang tin theo con đường mình dẫn dắt… thực sự là một thử thách tinh thần quá lớn đối với tôi. 

Nhưng sau khi trấn tĩnh lại, tôi nhìn sâu vào từng nỗi sợ đó. Tôi đã chọn đối mặt. Tôi chấp nhận mọi khả năng có thể xảy ra, kể cả xấu nhất. Tôi biết mình cần quan sát chính xác, tỉnh táo, và bình tĩnh hơn bao giờ hết. Vì nếu không đủ an tĩnh, tôi sẽ không thể lắng nghe được điều mà cơ thể này đang muốn nói.

Tôi hiểu rằng, mỗi vấn đề đến với mình đều mang theo một bài học. Nếu chưa hiểu, nó sẽ quay lại, dưới một hình thức khác. Và với người dạy về sức khỏe, bài học về sức khỏe là tất yếu. Không có thầy thuốc nào thật sự chữa lành nếu chưa từng đi qua đau đớn đó.


Cơn bệnh có lẽ đến không phải để hủy diệt, mà để dạy ta biết thương chính thân thể mình, để tìm ra giải pháp từ chính những gì ta đang tin tưởng. Để ta biết lắng nghe, biết cảm thông, biết đồng hành cùng những người đang chịu đau, bằng một trái tim thật sự thấu hiểu.

Căn bệnh không chỉ thử thách tri thức, mà còn thử thách niềm tin. Người có bệnh, nếu sợ hãi, sẽ tiêu hao năng lượng sống. Nhưng nếu nhìn nó như một bài học nghiệp, họ sẽ thấy trong nghịch cảnh có ân huệ. Tôi luôn tin “Tế bào có tính biết, và năng lượng không biết nói dối.” Khi tâm bình an, năng lượng lưu thông, tế bào được tưới mát, và cơ thể tự khởi động cơ chế hồi phục tự nhiên. Tôi không cầu một phép màu. Tôi chỉ chọn trung thực với hiện tại. Đối mặt với từng khả năng, từng nỗi sợ, từng cảm giác. 

Và thật kỳ lạ, khi tôi bình thản, mọi thứ dần trở nên sáng rõ. Vận mệnh của mỗi người sẽ luôn có những cột mốc vận trình, những biến cố không thể thay đổi được. Thứ ta có thể thay đổi duy nhất là thái độ đối diện, chủ động với chính mình. Vì khi tập trung vào việc đối mặt, nhận diện, người ta cũng thấy được tất cả các khả năng, nguồn lực tập trung giải quyết. Và khi đối diện chủ động cũng là khi mình chủ động với vận trình của chính mình. Số mệnh là được định sẵn, việc thay đổi số mệnh không nằm ở việc thay đổi biến cố mà nó nằm ở việc đối diện - vượt qua - khám phá - và có được bài học/ thành quả, dù kết quả có ra sao.

Thời điểm này (2023) có thể coi là quãng thời gian thử thách lớn nhất trong ba mươi mốt năm cuộc đời, nhưng nó cũng là những ngày cho tôi sức sống, sự tỉnh táo và cơ hội rèn tâm bình thản, sáng suốt đến bất ngờ. Một quá trình đối diện, bóc tách, thừa nhận từng nỗi sợ để đi đến với tâm thái tin tưởng. Xác định xong, tôi thực sự rất nhẹ lòng. 

Quá trình sau đó, tôi tập trung giải quyết vấn đề hiệu quả: gạch ra những điều mình cần làm với những tiêu chí tốt nhất; vận dụng những tri thức của bản thân, viết ra kế hoạch điều trị và lộ trình phục hồi, kèm theo chế độ dinh dưỡng phù hợp, những chuẩn bị cần thiết. 

Vài ngày tiếp theo, sau khi đã sẵn sàng, tôi liên hệ lại với bệnh viện để sắp xếp lịch thực hiện ca phẫu thuật. Nhưng theo yêu cầu của bệnh viện, ca phẫu thuật phải có sự đồng hành và cam kết của người thân. Vậy là tôi đành gọi điện thoại, bình tĩnh chia sẻ với ba mẹ, không giấu diếm. Ba tôi tức tốc bay ra Hà Nội và tôi đã cùng với ba vượt qua nỗi sợ lo lắng, suy sụp. Tôi nói với ông rằng: 

| “Sự sống và cái chết chỉ là hai mặt của cùng một dòng chảy. Con đang học bài học của mình, và con đang bình an, Ba ạ. Mình chấp nhận sự sống thì cũng cần phải chấp nhận cái chết, bình thản như nó vốn diễn ra”. |

Còn tiếp… 

—----

Trích từ sách: “Haama Breath - Điều kì diệu từ Himalaya” của tác giả Vashna Thiên Kim. 


LỜI BÌNH CỦA TÁC GIẢ

Sau biến cố ấy, tôi đã ngồi rất lâu để suy ngẫm về một điều: vì sao trong tất cả các nỗi sợ của con người, nỗi sợ bệnh tật và cái chết lại có sức mạnh lớn đến vậy?

Rồi tôi dần hiểu ra, điều con người thật sự sợ không phải là cái chết. Thứ họ sợ là sự tan rã của cái “tôi” mà họ đã đồng nhất suốt cả cuộc đời.

Trong triết lý Vedānta cổ xưa, có một nhận thức rất sâu sắc: mọi đau khổ của con người bắt đầu từ vô minh, từ việc tưởng rằng thân thể này chính là mình, cảm xúc này là mình, danh tiếng này là mình, cuộc đời này là mình. Vì chấp vào nó là “ta”, nên khi thân thể bệnh đi, khi nhan sắc đổi thay, khi danh dự lung lay hay cái chết đến gần… con người mới hoảng loạn như thể toàn bộ bản thân mình đang bị hủy diệt.

Nhưng sự thật là, cơ thể này chỉ là một “khí cụ” mà linh hồn tạm thời đi qua để học bài học của đời sống.

Các bậc Yogi cổ xưa thường nói: “Thân xác sinh ra để già đi. Tâm trí sinh ra để dao động. Nhưng bản thể chân thật của con người thì chưa từng bị tổn thương.” Chỉ là chúng ta sống quá lâu trong sự đồng nhất với hình tướng nên quên mất điều đó.

Thú thật, khi đối diện với khả năng mắc ung thư, tôi cũng sợ.

Tôi sợ đau.
Sợ chết.
Sợ chưa báo hiếu được cha mẹ.
Sợ mất đi giọng nói.
Sợ mất đi hình hài quen thuộc.
Sợ những điều mình còn muốn làm cho cuộc đời sẽ dang dở.

Nhưng rồi trong những ngày đối diện sâu nhất với nỗi sợ ấy, tôi nhận ra một điều rất lạ:

Nỗi sợ lớn nhất của con người không nằm ở biến cố.
Mà nằm ở sự chống đối biến cố.

Càng chống lại vô thường, ta càng đau khổ.
Càng muốn kiểm soát cuộc đời tuyệt đối, ta càng sợ hãi khi nhận ra mình bất lực.

Trong Đạo học phương Đông có một câu mà tôi rất tâm đắc:
“Muốn vượt qua sinh tử, trước hết phải học cách chấp nhận sinh tử.”

Không phải chấp nhận bằng sự buông xuôi tuyệt vọng. Mà là một trạng thái tỉnh táo sâu sắc rằng: sự sống và cái chết vốn là hai mặt của cùng một dòng chảy. Mọi thứ sinh ra đều sẽ biến đổi. Mọi cuộc gặp đều sẽ có ngày chia xa. Mọi hình hài rồi cũng sẽ trở về với cát bụi.

Khi thật sự hiểu điều đó, con người sẽ thôi sống trong hoảng loạn.

Và chính trong thời gian ấy, tôi mới hiểu vì sao các bậc hiền triết xưa luôn nói rằng bệnh tật đôi khi là một “ân huệ trá hình”.

Bởi lúc khỏe mạnh, con người thường rất khó tỉnh thức. Ta dễ bị cuốn vào công việc, tham vọng, những cuộc đua của đời sống và quên mất bản thân thật sự là ai. Chỉ đến khi đứng trước sinh tử, ta mới bắt đầu nhìn đời bằng một ánh mắt khác.

Ta bắt đầu biết quý một hơi thở bình thường.
Quý một bữa cơm được ăn trong bình an.
Quý giọng nói mình còn cất lên được.
Quý những người thân vẫn còn hiện diện cạnh bên.
Và điều quan trọng nhất tôi học được từ biến cố ấy là:
Không có tri thức nào đủ lớn nếu nội tâm con người chưa đủ an tĩnh.
Khi tâm hoảng loạn, mọi hiểu biết đều trở nên vô nghĩa. Nhưng khi tâm đủ bình an, con người sẽ bắt đầu nhìn thấy rất nhiều con đường mà trước đó họ không thấy.

Trong Yoga và Ayurveda, người ta tin rằng cơ thể luôn có xu hướng tự chữa lành nếu dòng prana dòng sinh lực sống - còn lưu thông hài hòa. Còn nỗi sợ hãi kéo dài sẽ làm rối loạn toàn bộ năng lượng ấy. Vì vậy, trước khi chữa thân, người ta phải học cách an tâm.

Đó cũng là lý do tôi không xem biến cố này như một sự xui rủi. 

Tôi xem nó là một cuộc khảo nghiệm.

Một bài kiểm tra rất lớn của số phận dành cho tất cả những điều tôi từng học, từng tin và từng chia sẻ với người khác. Bởi nếu một người nói về chữa lành nhưng chưa từng đi qua đau đớn, sự thấu hiểu ấy vẫn còn chưa trọn vẹn.

Có lẽ, sau cùng, cuộc đời không thật sự hỏi ta rằng:
“Bạn đã thành công đến đâu?”

Mà hỏi rằng:
“Khi đứng trước khổ đau và vô thường, tâm bạn còn giữ được bao nhiêu sự tỉnh thức và an định?”
 

Bạn có thể đọc thêm series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” tại đây:

👉 Tập 1 – KIỆT SỨC & GỤC NGÃ
https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-su-song-tap-1

👉 Tập 17 (tập gần nhất) – TỪ PHÁ SẢN, NỢ NẦN, ĐẾN QUÁN QUÂN TOÀN QUỐC

https://vashnathienkim.org/nguoi-di-tim-hoi-tho-su-song-tap-17-tu-pha-san-no-nan-den-quan-quan-toan-quoc

Mỗi tập là một mảnh ghép trong hành trình đi qua biến cố, tìm lại sức khỏe, hiểu sâu hơn về cơ thể, hơi thở và trách nhiệm của con người với sự sống.

🕘  Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series “Người đi tìm hơi thở của sự sống” vào mỗi sáng thứ 5 và Chủ Nhật (9h00) hàng tuần!

 

#VashnaThienKim #KimSri #HaamaBreath #NguoiDiTimHoiThoCuaSuSong #TuNoNanDenQuanQuan #VuotQuaNghichCanh #NoiLucTinhThan #SucManhCuaHoiTho #SongCoYNghia

Vashna Thiên Kim

Đặt mua sách Haama Breath

Hỗ trợ đặt mua qua Zalo: 0904 994 410

Tags
Bình luận: 0
0329358202
  • Phone
  • Zalo
  • Messenger